Chương 14: Cinderella

Cinderella: Phép màu thường tan biến sau 12 giờ đêm, nhưng tình yêu thực sự sẽ để lại dấu vết (đôi giày thủy tinh) để ta tìm thấy nhau.

Không phải cô cố ý muốn nhớ đến anh, chỉ là anh luôn tìm mọi kẽ hở để len lỏi vào cuộc sống trống rỗng của cô.

Tần Thi nhìn tin nhắn trên điện thoại, trong lòng hoảng hốt hiện lên ý nghĩ đó, nhưng cô không trả lời, vì chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.

Ăn xong bữa cơm tất niên, xem chương trình Xuân Vãn đến mức chán chường, điện thoại của Tần Thi trên bàn bỗng rung lên.

"Điện thoại con sao cứ kêu suốt thế?" Mẹ cô kéo chiếc chăn bên cạnh đắp lên đầu gối cho cô.

"Không có gì đâu ạ, chắc mọi người đang nhắn tin chúc Tết trong nhóm thôi." Cô chọn một viên chocolate nhân rượu, vị ngọt nồng nàn lan tỏa trong khoang miệng.

Người già thường không còn mặn mà với việc thức canh giao thừa, trong nhà lại không có trẻ nhỏ, Tần Thi cũng không nhất quyết đòi về ngay mà ở lại căn phòng cũ của mình. Có chút lạ nhà nên cô trằn trọc mãi không ngủ được.

Chẳng mấy chốc, ngoài cửa sổ vang lên tiếng pháo lẻ tẻ, rất ngắn nhưng lại thanh thúy giữa đêm khuya. Chắc là cư dân trong khu trộm đốt, vì thành phố đã cấm pháo hoa, chỉ tổ chức bắn tại các điểm cố định vào giờ quy định, tuyệt đối không cho phép đốt trong khu dân cư.

Tần Thi lăn qua lộn lại, cầm điện thoại lên. Hạ Dữ sau khi gửi tin nhắn kia mà không nhận được hồi âm thì cũng im lặng như mọi khi.

Lần trò chuyện tiếp theo sẽ là khi nào đây? Anh đã ngủ chưa?

Tần Thi đang mãi suy nghĩ thì chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ ở phòng khách điểm nhịp. Thời gian trên điện thoại nhảy sang bốn số không tròn trĩnh. Tim cô bỗng thắt lại, một cảm xúc không thể ức chế nổi như sóng cuộn biển trào trong lòng.

Cô lật lại album ảnh của mình, tìm kiếm hồi lâu, cuối cùng cũng đào ra được một bức ảnh từ trong "thùng rác" sắp quá hạn xóa vĩnh viễn: đó là dãy mô hình thuyền buồm nhỏ xếp hàng trên kệ trưng bày.

"Cứ thấy mô hình thuyền buồm là tôi lại không kìm được mà mua về nhà."

Gửi xong tin nhắn này, lòng cô đột nhiên thấy căng thẳng. Màn hình điện thoại phản chiếu gương mặt cô đang hơi ửng hồng. Nghĩ đến việc anh ở nước ngoài có thể bị lệch múi giờ, cô lại thấy hơi ảo não, nhưng ngay giây tiếp theo cô sực nhớ ra hôm nay là đêm trừ tịch, anh đang ở một góc nào đó trong chính thành phố này. Đầu óc cô rối bời không sao phân định rõ được.

Ngay lúc cô đang miên man suy nghĩ, đầu dây bên kia gửi lại một tin nhắn: "Ý chị là gì? Tôi không hiểu."

Dù chỉ là con chữ, chẳng hiểu sao cô gần như có thể hình dung ra vẻ mặt kiêu ngạo của anh lúc này, cô cắn môi, không dám cười thành tiếng.

Tần Thi nằm thẳng lưng, giơ cao cánh tay, hai ngón cái gõ nhanh trên màn hình: "Muốn gặp cậu."

Anh gần như trả lời ngay lập tức: "Chị ở đâu? Gửi địa chỉ cho tôi."

"Hả?"

"Bây giờ luôn sao?"

Hạ Dữ lúc này đã mặc đồ được một nửa, vừa kéo khóa chiếc áo khoác lông vũ vừa dán mắt vào điện thoại. Tần Thi quả nhiên đã gửi định vị qua. Đôi mắt anh không giấu nổi ý cười, anh vớ lấy điện thoại, vừa chỉnh lại quần áo vừa lao ra ngoài.

Trong nhà, mọi người vừa xem xong Xuân Vãn, đang vươn vai chuẩn bị đi đánh răng rửa mặt đi ngủ. Thấy Hạ Dữ – người suốt cả tối chẳng mấy mặn mà với không khí Tết – bỗng lao từ trong phòng ra, quần áo chỉnh tề như sắp đi đâu đó, ai nấy đều kinh ngạc: "Đi đâu đấy? Nửa đêm nửa hôm rồi."

"Đi gặp một người ạ." Hạ Dữ đã chạy ra đến cửa, xỏ vội đôi giày thể thao.

"Giờ này thì gặp ai? Không đợi được đến sáng mai sao?"

"Không đợi được ạ." Hạ Dữ nở nụ cười tươi với mẹ: "Chúc mừng năm mới mẹ nhé."

Tần Thi chẳng rõ vì sao, khi thấy anh nhắn đã sắp đến nơi, lòng cô lại kích động đến thế. Cô cúi xuống nhìn bộ đồ ngủ hồi nhỏ mình đang mặc, vội vàng lục tủ quần áo thay bộ khác. Cô hé cửa nhìn ra ngoài, phòng khách tối om, cô cũng không dám bật đèn, chỉ dùng đèn pin điện thoại soi đường ra cửa.

Lúc xỏ giày, cô vô tình va vào tủ làm phát ra tiếng động khiến mình giật bắn mình. May mà phòng ba mẹ không có động tĩnh gì, cô quấn vội chiếc khăn len, rón rén mở cửa đi ra ngoài.

Thang máy hỏng từ hai hôm trước, đúng dịp Tết nên chưa có ai sửa, Tần Thi đành chạy bộ xuống cầu thang.

Lý Lan Nhân gọi điện chúc Tết, cô nàng năm nào cũng là người gọi muộn nhất. Lúc Tần Thi bắt máy, cô vẫn đang đi xuống lầu, đèn cảm ứng ở cầu thang bật sáng theo từng bước chân của cô.

"Cậu định đi đâu đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!