The Titanic (1997): Bộ phim kinh điển về cuộc gặp gỡ định mệnh trên biển và sự chia ly đầy day dứt.
Quá trình hoàn thành bức họa kết thúc vào ba ngày sau đó. Hòn đảo nhỏ này chở che quá nhiều nhu tình, khiến con người ta đôi khi cảm thấy gánh nặng trên vai có chút quá tải.
Hạ Dữ vẫn còn ngủ, Tần Thi ngồi cuộn mình trên sofa ngắm nhìn bức tranh, tiện tay gửi tin nhắn cho Lý Lan Nhân, bảo rằng mình đã đặt xong vé, chuyến bay vào tối mai.
"Còn cậu em kia thì sao?" Lý Lan Nhân biết, lòng cô có lẽ vẫn chưa buông xuống được, dù ngoài mặt luôn tỏ ra tiêu sái.
Tần Thi liếc nhìn người đang nằm trên giường, do dự chưa đầy một phút.
"Tớ sẽ nói lời tạm biệt tử tế với cậu ấy."
Bất kể thế nào, cô cũng sẽ không lẳng lặng bỏ đi nữa.
Tần Thi đặt điện thoại xuống, tiến lại gần nhìn ngắm người đang giả vờ ngủ say kia, để lại một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán anh: "Dậy thôi, trễ chuyến phà bây giờ."
Hạ Dữ kéo cô vào lòng: "Chị có muốn ở lại đây mãi không?"
"Muốn chứ." Khi ở bên Hạ Dữ, nội tâm cô rất bình lặng. Chẳng biết có phải do môi trường hay không, dù anh rất trẻ nhưng ở anh toát ra một thứ khí chất điềm tĩnh đặc biệt khiến người ta cảm thấy an tâm lạ lùng: "Nhưng tôi không thể trốn tránh mãi được."
"Ừm." Hạ Dữ buông cô ra: "Quyết định bao giờ về chưa?"
"Sáng nay tôi đã mua vé máy bay tối mai. Còn cậu?"
"Tôi phải chuyển về trường học, chắc phải đợi đến kỳ nghỉ đông mới về nhà được."
"Ngày mai đi luôn sao?"
"Hai ngày nữa."
Tần Thi giơ tay chỉ về phía giá vẽ đằng kia: "Cái đó, vẽ xong rồi, tặng cho cậu."
Hạ Dữ bước tới xem. Mặt biển đen kịt như mực cuộn trào, không hề có cảm giác yên bình, một cánh buồm trắng nhỏ nhoi là tia sáng duy nhất trong toàn bộ khung hình, trông thật bất lực nhưng cũng đầy rẫy hy vọng: "Cảm ơn chị."
Hôm nay họ cùng nhau đi thuyền buồm ra khơi. Đây là hạng mục cuối cùng trong hành trình của Tần Thi tại Hạ Môn. Trở về từ đảo Cổ Lãng, sau khi thu xếp hành lý tại khách sạn mới, họ cùng nhau đến trung tâm thuyền buồm xếp hàng. Người rất đông, thời tiết nóng bức, mua vé xong thì xếp hàng theo số hiệu của từng chủ thuyền.
Dọc hai bên đường là những mái che lớn nhỏ, mỗi chủ thuyền đều đang tiếp đón khách của mình. Người lớn, trẻ nhỏ đều khoác lên mình chiếc áo cứu sinh rộng thùng thình, ngoan ngoãn ngồi chờ lệnh để lên thuyền ra biển.
Anh chàng lái thuyền dáng người gầy nhưng săn chắc và đen sạm, chủ động lại gần bắt chuyện với Tần Thi, còn muốn xin WeChat của cô. Hạ Dữ đi mua nước ở cổng vừa vặn quay lại, anh đi xuyên qua giữa hai người họ, ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh Tần Thi, đưa chai nước khoáng cho cô.
Anh chàng lái thuyền thức thời bỏ đi. Một lúc sau, anh ta gọi mọi người lên thuyền.
Chiếc thuyền không lớn như tưởng tượng, là một chiếc thuyền buồm nhỏ, trông giống ca nô hơn. Mười mấy người bước lên, tự tìm chỗ ngồi cho mình. Tay lái bắt đầu giới thiệu rằng từ đây có thể nhìn thấy bờ bên kia, nếu may mắn còn có thể thấy cá heo.
"Thật sao ạ? Cháu cực kỳ thích cá heo luôn!" Một cô gái trẻ cười nói.
Thuyền vừa khởi hành, đi khá chậm, lượn vòng trong vịnh nông. Đột nhiên trên mặt nước hiện lên một vật thể màu xám đen, thuyền bèn đánh lái sang bên cạnh, thấy một con cá voi xám đang xoay vòng trong vịnh.
Mọi người đều hưng phấn, không ngờ chưa xuất phát đã gặp được một "anh bạn lớn" thế này.
Tần Thi cầm điện thoại chụp ảnh, Hạ Dữ đỡ lấy cánh tay cô vì sợ cô ngã trên con thuyền đang dập dềnh.
"Hình như chúng ta chưa chụp ảnh chung bao giờ." Tần Thi đột nhiên nhớ ra: "Chúng ta chụp một tấm nhé?"
"Tôi không muốn chụp."
Tần Thi ngồi xuống, cởi đôi xăng đan ra, luồn chân qua khe lan can duỗi ra ngoài. Thuyền mỗi lúc một nhanh, cổ chân cô chạm vào làn nước biển mát lạnh: "Tại sao?"
"Cảm giác như chụp xong sẽ không bao giờ gặp lại nữa vậy." Hạ Dữ nhìn biển khơi xa xăm lấp lánh dưới ánh mặt trời. Gần đó có vài chiếc thuyền buồm đồng hành, có những tay lái tinh nghịch cố tình nghiêng thân thuyền thật mạnh khiến hành khách la hét thất thanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!