"Có thích hay không, có gì quan trọng đâu?"
Trước đây, ba mẹ Tần Thi đã nói bên tai cô câu này rất nhiều lần. Không chỉ ba mẹ, mà còn cả cô dì chú bác cùng đủ loại bạn bè xung quanh. Thêm vào đó, anh Trương khi ấy đối với cô cũng coi như ân cần, không hẳn là thích, nhưng lại vô cùng "phù hợp".
Lúc kết hôn, Tần Thi tưởng rằng mình sẽ giống như hàng vạn người trên thế giới này, từ bỏ một phần cái tôi để mài giũa cho khớp với một người khác, để rồi cả hai đều mất đi những góc cạnh riêng, biến thành hai viên đá cuội trơn nhẵn, cùng nhau trôi dạt theo dòng sông cuộc đời.
Dù sao thì trước khi gặp Hạ Dữ, cô thật sự chẳng có gì đặc biệt. Người khác làm được, tại sao cô lại không?
Nhưng hiện tại, cô bắt đầu cảm thấy may mắn vì mình vẫn chưa hoàn toàn trở nên mượt mà. Có những góc cạnh để người đời chỉ trích, dường như cũng là một chuyện tốt.
Cô nhìn vào mắt Hạ Dữ. Đôi mắt anh sạch sẽ, trong trẻo, phản chiếu gương mặt cô đang ửng hồng vì nụ hôn bất ngờ vừa rồi.
Ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng m*n tr*n gương mặt anh, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của anh. Cô hiển nhiên coi đôi mắt anh như một tấm gương: "Hóa ra trong mắt cậu, tôi trông như thế này sao."
Hạ Dữ nhìn nụ cười nghịch ngợm của cô. Anh thích dáng vẻ trẻ con của cô, tự do và sống động; anh thích sự tùy tâm sở dục của cô, nhưng lại muốn siết chặt cô trong vòng tay. Đây là lần đầu tiên anh đối mặt với loại mâu thuẫn nội tâm này. Anh chưa từng yêu ai, nhưng anh biết yêu là chuyện chẳng có đạo lý gì trên đời.
"Chính chị không tự soi gương sao?"
Tần Thi không trả lời, cười đứng dậy. Chiếc chăn trắng tinh bao bọc lấy cô. Cô lười nhác nhặt chiếc váy ngủ hai dây bị ném sang một bên từ đêm qua rồi mặc vào. Chiếc giường còn lại vẫn chưa bị đụng đến, góc chăn vẫn phẳng phiu ngăn nắp.
Rèm cửa chớp của khách sạn che khuất ánh mặt trời, khiến cả căn phòng chìm trong bóng tối mờ ảo. Cô đi chân trần đến bên cửa sổ, dùng một ngón tay khẽ hất một bên rèm lên. Những vệt sáng vụn vặt rọi vào, phủ lên làn da trắng như sứ của cô, như thể chính cô đang tỏa ra một vầng hào quang nhu hòa.
Hạ Dữ nghiêng mặt nhìn cô không chớp mắt: "Chị đang phát sáng, giống như người trong tranh sơn dầu vậy."
Tần Thi quay đầu cười với anh: "Thánh mẫu sao? Tôi không phải đâu."
Cô nhào tới đè lên tấm chăn, co chân lại, hai ống chân đan vào nhau đung đưa trong không trung: "Tôi là ác ma, sống dưới địa ngục."
Hạ Dữ giữ lấy gáy cô, lướt nhẹ môi mình giữa kẽ răng cô: "Răng nanh đâu?"
Tần Thi hoàn toàn bị anh chọc cười. Cô thấy anh đáng yêu vô cùng, nhịn không được lại trêu đùa cùng anh. Người này trên thực tế khác xa vẻ thẹn thùng mấy ngày trước, có lẽ phải gọi là kiểu người "chậm nhiệt".
Cả buổi sáng trôi qua trong những giây phút ngọt ngào. Tần Thi được anh ôm trong lòng, có chút mệt mỏi, cô chỉ để lộ tấm lưng trần mịn màng về phía anh, gục đầu lên gối lẩm bẩm: "Chiều nay chúng ta làm gì?"
"Chị muốn làm gì?"
"Thì cứ đi dạo khắp nơi thôi, còn cậu?"
Anh nhàn nhạt đáp: "Tháp tùng chị đi dạo khắp nơi."
"Bao giờ thì cậu định về?"
Câu chuyện cuối cùng vẫn xoay chuyển về thực tế.
Hạ Dữ nhìn chằm chằm vào hoa văn trên trần nhà, như đang hỏi cô mà cũng như đang tự hỏi chính mình: "Về cùng chị có được không?"
"Đừng đùa nữa." Cô cười, xoay mặt anh lại: "Chúng ta đã giao hẹn rồi."
Họ đã giao hẹn sẽ tiếp tục hành trình theo kế hoạch đã định của mỗi người. Không phải cứ thích một người là nhất định phải trói buộc lấy nhau. Không hỏi quá khứ, không bàn tương lai, đi hết mấy ngày này rồi đường ai nấy đi, không cần thiết phải dây dưa không dứt.
"Ừ," Hạ Dữ rũ mắt nhìn cô, không biết tại sao mình lại làm một chuyện điên rồ đến thế: "Chị yên tâm, tôi sẽ không gây phiền phức cho chị đâu."
Điện thoại ở đầu giường rung lên. Tần Thi không chịu nổi khi nghe những lời này của anh, cô luôn cảm thấy mình sắp mềm lòng, thế là vội vàng mượn cớ điện thoại để chuyển chủ đề: "Điện thoại của cậu kìa."
Tần Thi xoay người vào phòng vệ sinh rửa mặt, loáng thoáng nghe thấy tiếng trò chuyện bên ngoài. Cô không biết rốt cuộc mình đang làm gì, vốc hai vốc nước lạnh lên mặt nhưng vẫn không thấy tỉnh táo hơn.
"Hôm nay cậu đi đảo Cổ Lãng đúng không?" Giọng nói hưng phấn của Trương Tiểu Nhã truyền qua điện thoại: "Vừa hay công ty tớ có việc, hôm nay tớ phải qua đó một chuyến, trưa nay cùng ăn cơm nhé! Tớ đang ở trên tàu rồi, cậu ra đón tớ đi."
"Bây giờ á? Tớ còn chưa dậy." Hạ Dữ không biết tại sao Trương Tiểu Nhã lại đột ngột tới đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!