Rạp chiếu phim tối tăm, ở hàng ghế giữa phía sau.
Ly trà sữa đã lạnh ngắt đặt bên tay phải, người bên tay trái thì đang mơ màng sắp ngủ, ngửa đầu, nhắm nghiền hai mắt.
Ánh sáng từ màn hình lớn hắt lên mặt cô tạo thành những mảng sáng tối mờ ảo, làn da cực trắng, khuôn mặt và ngũ quan đều đầy đặn, đến cả sau gáy cũng tròn trịa, đôi môi đỏ hồng khẽ mỉm cười.
Trong rạp có người đang sụt sịt lau nước mắt, trên màn hình đôi nam nữ vẫy tay từ biệt:
"Chúng ta sẽ còn gặp lại chứ?"
"Sẽ không."
Người bên cạnh tỉnh dậy trong tiếng nhạc cuối phim, cô đang lấy túi xách, thuận tay cầm luôn chiếc áo khoác vest của anh ta. Lúc đứng lên mới thấy rõ vóc dáng thanh mảnh cao ráo của cô, cô mặc một chiếc váy dài bằng vải bông màu thuần, mái tóc dài dịu dàng búi gọn sau đầu.
"Chiếu xong rồi à?"
"Xong rồi."
"Về nhà nhé?"
"Đi ăn cơm."
"Ừ."
Cô đi phía trước, tay xách nửa ly trà sữa còn dư, tay kia vắt chiếc áo khoác của anh ta. Anh ta đi bên cạnh nhưng hơi lùi lại phía sau, dọc đường liên tục cầm điện thoại gửi tin nhắn.
Nhà hàng đã được đặt trước, hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của bọn họ.
Không hoa hồng, không rượu vang đỏ, anh ta thậm chí chẳng buồn giúp cô kéo ghế để tỏ ra ân cần. Hai người tự ngồi xuống, cô treo chiếc áo vest lên lưng ghế phía sau, chỉnh lại làn váy.
Anh ta đã cúi đầu xem thực đơn, từ vị trí của cô vừa khéo nhìn thấy trên đỉnh đầu anh ta có vài sợi tóc bạc.
Cô dời tầm mắt đi chỗ khác: "Bộ phim vừa rồi, cuối cùng nữ chính đã nói gì? Anh còn nhớ không?"
Mắt người đàn ông vẫn đảo qua thực đơn: "Phim á? Không nhớ, dạo này tôi bận quá."
Tay cô vê vê ly trà sữa lạnh: "Còn nhân vật phụ tóc dài thì sao? Anh ta rất hài hước."
Anh ta không thèm ngẩng đầu: "Ừ, gọi món tôm xào nhé?"
"Chúng ta ly hôn đi."
Lúc này anh ta mới chịu ngẩng lên: "Tần Thi, cô đừng có vô cớ gây sự."
Cô cười rộ lên, đôi lông mi cong vút: "Chúng ta nói chuyện chút đi."
"Có gì mà nói? Tần Thi, tôi rất bận, đừng có kiếm chuyện nữa." Anh ta gấp mạnh thực đơn lại cái "bốp".
"Vậy thì ly hôn."
Màn hình điện thoại anh ta đặt trên bàn sáng lên, tiếng chuông vang lên trong nhà hàng yên tĩnh nghe cực kỳ chói tai: "A lô, Quý tổng à, chào anh, chào anh, lâu quá không gặp."
Anh ta đứng dậy đi tới trước mặt Tần Thi, móc móc tay, cô vẫn ngồi đó bất động, thế là anh ta tự rút chiếc áo khoác sau lưng cô rồi rời đi.
"Thưa cô, cô đã chọn được món chưa ạ?"
Cô mở thực đơn gọi một đĩa tôm xào, ăn sạch từng con một rồi thanh toán.
Căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách vẫn còn chút ấm áp, cô thu dọn quần áo vào vali, đặt bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị từ trước lên bàn, để lại một chùm chìa khóa bên cạnh. Cô cũng chẳng buồn gọi điện, chỉ gửi một tin nhắn WeChat để kết thúc cuộc hôn nhân này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!