Hai phòng ngủ phụ đối diện nhau, Đỗ Tiêu đang ở trong phòng mình với cánh cửa khép hờ. So với ở phòng khách, cô nghe rõ hơn tiếng cãi vã vọng qua từ phòng bên cạnh. Bất chợt, giọng chị dâu Vũ Lệ Thanh của cô vang lên cao: "Em nói cho anh biết, em không đi bệnh viện!"
Anh trai cô nói gì đó không rõ, chị dâu cũng cãi lại, nhưng khi cả hai không to tiếng thì cô chỉ nghe được lờ mờ. Đột nhiên, giọng Vũ Lệ Thanh lại cao lên: "Đỗ Tiêu sắp 25 tuổi rồi! Sao không thể…"
Nửa câu sau im bặt, chỉ còn tiếng "ưm ưm" như thể bị bịt miệng. Sau đó mọi thứ trở nên mơ hồ khó nghe.
Đỗ Tiêu đang khoác áo ngủ lên đầu thì động tác khựng lại. Cô kéo áo xuống để lộ đầu ra và nhìn chằm chằm về phía cửa, sửng sốt. Cô chắc chắn không nghe nhầm, chị dâu vừa nhắc đến cô!
Giọng anh Đỗ Cẩm bỗng vang lên giận dữ: "Em đủ rồi đấy!"
Tiếp theo là tiếng cửa đóng sầm "BỐP" và tiếng hét của Vũ Lệ Thanh: "Đỗ Cẩm!"
Từ phòng khách vọng lại tiếng mẹ gọi liên tục: "Đỗ Cẩm! Đỗ Cẩm! Đỗ Cẩm!" Nhưng chỉ nhận được tiếng cửa chính đóng mạnh đáp lại.
Trong phòng bên vọng ra tiếng khóc nức nở của Vũ Lệ Thanh. Mẹ Đỗ Tiêu sang gõ cửa: "Lệ Thanh, Lệ Thanh à."
Nhưng Vũ Lệ Thanh không mở cửa, chỉ khóc thầm trong phòng. Mẹ Đỗ Tiêu thở dài, nói nhẹ nhàng qua cánh cửa: "Để nó ra ngoài bình tĩnh lại cũng tốt. Khi nào về, mẹ sẽ nói chuyện với nó."
Những lời này không làm dịu được cảm xúc của Vũ Lệ Thanh. Qua bức tường, dù tiếng khóc của chị rất nhỏ nhưng lại vô cùng nghẹn ngào. Cái
kiểu khóc ấy khiến người ta hiểu rằng chị không phải vô cớ gây chuyện, mà là thực sự đau khổ và tủi thân. Đỗ Tiêu thậm chí còn cảm nhận được nỗi đau và uất ức trong tiếng khóc của Vũ Lệ Thanh còn sâu hơn cả nỗi buồn của chính cô.
Đỗ Tiêu nhớ trước khi kết hôn, chị dâu từng là một cô gái xinh đẹp, phóng khoáng. Chị không phải người Bắc Kinh, một thân một mình lên thành phố lập nghiệp, là một nhân viên văn phòng chăm chỉ, nghiêm túc. Chị đối xử với Đỗ Tiêu rất tốt và hào phóng, thường xuyên mua quần áo và mỹ phẩm cho cô. Trước đây Đỗ Tiêu luôn rất thích Vũ Lệ Thanh, cô cảm thấy nếu có chị làm chị dâu thì gia đình nhất định sẽ hòa thuận.
Cô không thể ngờ có một ngày, người chị gái đã về làm dâu nhà mình lại khóc trong đau khổ và tủi hổ như vậy.
Đỗ Tiêu cảm thấy xót xa và bất lực.
Cô cắn môi, nằm thẳng trên giường nhìn trừng trừng lên trần nhà.
Không biết đã trôi qua bao lâu, bé Bin Bin bắt đầu khóc. Mẹ Đỗ Tiêu lại gõ cửa phòng Vũ Lệ Thanh: "Lệ Thanh ơi, đến giờ cho Bin Bin bú rồi."
Cuối cùng Vũ Lệ Thanh cũng mở cửa. Đỗ Tiêu nghe thấy mẹ khẽ an ủi chị vài câu ngoài cửa, chị đáp lại bằng giọng còn nghẹn ngào. Sau đó cửa đóng lại, Bin Bin được bú sữa và không còn khóc nữa. Phòng khách chìm trong im lặng đến đáng sợ.
Đỗ Tiêu nằm thêm một lúc rồi nhẹ nhàng mở cửa bước ra. Phòng khách không bật đèn chính, chỉ có ánh đèn tường mờ ảo. Mẹ cô ngồi trên ghế sofa, không xem TV, cũng chẳng nhìn điện thoại. Bà chỉ ngồi đó, như đang thất thần.
Khi Đỗ Tiêu bước tới, nghe thấy tiếng động, bà mới định thần lại và quay người. Thấy là Đỗ Tiêu, bà thở nhẹ và hỏi: "Sao con chưa ngủ?"
Đỗ Tiêu tựa vào thành ghế sofa, cúi người lại gần mẹ và hỏi ngược lại: "Sao mẹ cũng chưa ngủ ạ?"
Mẹ thở dài: "Mẹ đang đợi anh con. Vừa gọi điện mà nó không nghe máy…"
Đỗ Tiêu vươn tay qua thành ghế sofa ôm lấy mẹ, cố gắng an ủi. "Bố đâu rồi ạ?" Cô hỏi mẹ
"Mẹ bảo bố đi ngủ trước rồi." Mẹ nói.
Con trai và con dâu cãi nhau, làm bố chồng đứng đó quả thật không ổn. Chuyện mắng con trai và an ủi con dâu tốt nhất nên để vợ lo liệu, làm bố chồng nên tránh mặt đi một chút cho đỡ ngượng. Nhà Đỗ Tiêu là gia đình có học thức, từ khi có con dâu về, bố chồng chưa bao giờ bước vào phòng ngủ của con trai và con dâu.
Đỗ Tiêu buông mẹ ra, đi vòng ra phía trước ghế sofa và ngồi xuống tựa tay ghế.
"Sao thế con?" Mẹ hỏi. Là mẹ, bà dễ dàng nhận ra con gái đang có tâm sự.
Đỗ Tiêu cúi đầu, cắn môi, một lúc sau mới ngập ngừng nói: "Mẹ à, con đi làm cũng gần hai năm rồi…"
"Ừ." Mẹ cảm thán, "Thời gian trôi nhanh thật."
Câu nói của mẹ khiến Đỗ Tiêu thêm tự tin. Cô nói tiếp: "Vâng, mẹ cứ nghĩ con còn bé, nhưng thật ra con cũng lớn rồi."
Dù con gái vẫn còn vẻ ngây thơ nhưng lại nói mình đã lớn. Cảm xúc của mẹ Đỗ đã dịu đi nhiều nhờ sự an ủi của con gái, bà cười nói: "Dù lớn đến đâu, trong mắt mẹ vẫn là con bé con thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!