Đỗ Tiêu nói với anh rằng thứ bảy này cô muốn ở nhà ăn cơm tối xong mới về. Sau khi đưa Đỗ Tiêu về, Thạch Thiên đi bơi để giải tỏa. Anh cảm thấy tràn đầy năng lượng, nếu không phát tiết ra sẽ sinh bệnh mất. Thật là một buổi bơi sảng khoái, cho đến khi cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều thư thái, anh mới lên bờ.
Bữa trưa một mình thật quạnh quẽ và lạnh lẽo. Muốn gọi điện cho Đỗ Tiêu nhưng lại không muốn làm phiền thời gian cô ở bên gia đình, sợ cô nghĩ mình quá dính như sam và không chín chắn, Thạch Thiên đành kìm nén. Anh lấy điện thoại ra, mở group chat, đăng tấm ảnh chụp một đôi đũa, một cái đĩa và một bát cơm.
[……]
[Đây là kiểu chat bằng hình à? Tôi đoán là… "Ăn no rồi"?]
[Không, tôi thấy giống như đồ cúng. Mà Tết Thanh Minh còn lâu mà?]
Thạch Thiên: […..] Anh gõ nhanh rồi gửi một tấm ảnh "Một quyển Đạo Đức Kinh. jpg"
Thạch Thiên: [Tôi về nhà rồi, ăn cơm một mình, buồn quá.]
[…. Sư phụ ơi, ít nhất thứ hai đến thứ sáu anh còn được đi làm và ăn cơm cùng em ấy mà. Bọn độc thân này ghen tị quá, tự kỷ một lúc đây.]
[Không có người yêu +1] [Không có người yêu +10086]
Thạch Thiên khoe nhẹ một chút rồi hỏi: [Em ấy thích mèo, tôi mua cho em ấy một con thế nào? Các cậu thấy sao?]
[Được đấy. Đây là mơ ước của nhiều cô gái mà. Giúp em ấy thực hiện đi, đại thần.]
Thạch Thiên: [Nhưng chỗ em ấy ở chỉ được nuôi chuột hamster, mua thì chỉ có thể nuôi ở nhà tôi. Vậy em ấy có thích không?]
[……]
[……]
[Thần tượng ơi, anh khiến em thất vọng quá! Chiêu trò trơ trẽn thế này mà anh cũng nghĩ ra được! Xin nhận cái quỳ của em!]
Thạch Thiên: [Người đen với dấu hỏi. jpg]
[Sư phụ ơi, anh không phải đang định dùng mèo để dụ em ấy đến nhà anh mỗi ngày đấy chứ? Không phải hai người ở gần nhau, đi bộ là đến được sao? Em nghĩ vì được sờ mèo, chắc em ấy sẽ chịu đi đoạn đường đó đấy!]
Hả? Không, anh đâu có… Khoan đã!
Thạch Thiên trầm ngâm một lúc rồi trả lời đầy thâm thúy: [Hay lắm, quyết định vậy đi!]
[Sư phụ này, anh với em ấy ở bên nhau cũng nửa tháng rồi đúng không? Giờ tiến triển đến đâu rồi? Base 1? Base 2? Base 3? Hay là… home run? (thèm thuồng) (thèm thuồng) (thèm thuồng)]
Thạch Thiên suy nghĩ một lát rồi kiêu hãnh trả lời: [Giờ có thể nắm tay em ấy thoải mái rồi! (xoa đầu. jpg)]
[……] [(Móc mũi)]
[(Móc mũi)]
[(Móc mũi)]
[(Móc mũi)]
Thạch Thiên: [Đột đột] Một lũ độc thân! Hừ!
Thạch Thiên khinh thường nhìn bọn họ một lúc rồi ăn no và khởi hành đến cửa hàng thú cưng.
Ăn cơm tối xong và ở với bố mẹ một lát, Đỗ Tiêu chuẩn bị về. "Đỗ Cẩm à, đưa em gái con về nhé." Mẹ Đỗ gọi con trai.
Đỗ Cẩm đã thay đồ xong, nghe Đỗ Tiêu nói: "Không cần đâu ạ, con tự về được. Con đi tàu điện ngầm là đến ngay thôi."
Anh trai hiểu em gái hơn ai hết, Đỗ Cẩm vừa nghe đã thấy giọng điệu em không bình thường. Liếc mắt nhìn, thấy Đỗ Tiêu đang ra hiệu điên cuồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!