"Các em ơi, chị về rồi nè!" Chương Hoan cười tươi rói, lấy ra chocolate ngoại nhập làm quà cho các cô em.
"Cuối cùng chị cũng về." Tào Vân thở phào nhẹ nhõm. "Thịnh Nhật có tổng giám đốc mới, muốn mở cuộc họp giao ban với chúng ta. Em còn lo chị không về kịp tuần này."
"Không sao đâu, còn có em mà? Công việc có em chị yên tâm lắm." Chương Hoan cười tít mắt. "Trưa nay chị mời các em đi ăn."
"Em muốn đến quán Tào Phớ!" Đỗ Tiêu và Vương Tử Đồng đồng thanh reo lên, má ửng hồng.
"Được thôi được thôi."
Cũng vào giờ trưa, Thạch Thiên xuống lầu kiếm chỗ ăn trưa. Đang đi bộ suy nghĩ xem nên ăn gì thì thấy mấy cô gái phía trước bước vào quán Tào Phớ. Trong đó có một cô gái da trắng như tuyết, mái tóc ngang vai khẽ đung đưa theo bước chân, để lộ đường cong mềm mại nơi cằm và chiếc cổ thanh tú.
Thạch Thiên khựng lại, kéo tay lão Trương bên cạnh: "Đi, ăn quán này."
"Hả? Quán Tào Phớ á?" Lão Trương đẩy gọng kính. "Hôm qua không phải ăn ở đây rồi sao? Hôm nay lại… ui da…"
Chưa kịp nói hết câu đã bị sếp túm tay lôi vào trong. Lão Trương là chàng trai Tứ Xuyên ngoài hai mươi, da trắng sạch sẽ với đôi mắt sáng, cao chỉ 1m7. Bị Thạch Thiên cao to kéo đi, chênh lệch chiều cao rõ rệt, chẳng còn sức để phản kháng.
"Đi đi đi." Thạch Thiên lôi lão Trương vào quán. "Anh đây bao."
—
"Nếu tiền là của bố mẹ chồng thì dù có thêm tên vào sổ đỏ cũng vô ích thôi." Vương Tử Đồng thở dài. "Em đã nghiên cứu kỹ rồi."
Vương Tử Đồng và bạn trai đã bàn đến chuyện cưới xin nên rất quan tâm mấy vấn đề này. Đỗ Tiêu thường thấy cô nàng lướt các diễn đàn bất động sản trong giờ làm.
Tào Vân nghe xong ngạc nhiên: "Sao lại không được? Thêm tên không phải có quyền tài sản à?"
Đỗ Tiêu cũng ngừng đũa, nghiêng tai lắng nghe. Trước đây, cô chẳng mấy quan tâm mấy chuyện này. Nhưng dạo gần đây, nhà cô gặp nhiều rắc rối, mà nguyên nhân sâu xa đều xuất phát từ vấn đề nhà cửa. Thế nên cô bất giác cũng để tâm hơn.
Ngay cả Chương Hoan cũng tò mò hỏi Vương Tử Đồng: "Tại sao vậy?"
Vương Tử Đồng thở dài: "Nếu căn nhà do bố mẹ chồng mua thì dù có thêm tên nhà gái cũng chẳng ích gì. Bởi vì tiền là của bố mẹ chồng bỏ ra, ngân hàng có thể tra được nguồn vốn. Nếu chẳng may ly hôn, chồng chỉ cần viết một tờ giấy nợ cho bố mẹ, nói là vay tiền mua nhà. Khoản tiền
đó sẽ thành nợ chung vợ chồng, và người vợ phải trả một nửa tiền nhà cho bố mẹ chồng. Dù đã kết hôn 20 năm cũng vô dụng, miễn là nhà trai giữ được chứng từ nguồn vốn, họ có thể viết giấy nợ ngay tại tòa án vẫn có hiệu lực. Vì giấy nợ có thể bổ sung sau."
Tào Vân tặc lưỡi: "Vậy bao nhiêu cô gái bây giờ làm ầm ĩ đòi thêm tên trước khi cưới, chẳng phải công cốc sao?"
"Đúng là công cốc." Vương Tử Đồng ỉu xìu. "Ban đầu em định bỏ tiền trang trí nhà, giờ thấy không ổn rồi. Em bàn với bố mẹ, cố gắng góp được bao nhiêu thì đóng vào tiền nhà hết, giữ lại chứng từ nguồn vốn. Như vậy em mới thực sự có quyền sở hữu một phần căn nhà mới."
Bạn trai Vương Tử Đồng là người Bắc Kinh, định bán một căn nhà cũ của gia đình để đổi lấy một căn hộ chung cư mới cho hai người. Mọi thứ đã thỏa thuận xong, kể cả việc thêm tên Vương Tử Đồng.
"Phí công em nghiên cứu kỹ càng. Chứ mà không có tên em, thì cũng phí công cốc." Vương Tử Đồng mất hết hứng thú.
Tào Vân bỗng ôm ngực, sắc mặt không được tốt. Nhưng mọi người đều chăm chú nghe Vương Tử Đồng nói chuyện nên chẳng ai để ý.
Đỗ Tiêu nghe xong, cảm thấy chán ngán vô cùng.
Cô chưa từng yêu đương, nhưng… con gái trẻ đang độ xuân thì làm sao có thể không mơ mộng về tình yêu chứ? Đặc biệt với những cô gái chưa từng trải qua mối tình nào như cô, "tình yêu" vốn dĩ là thứ gì đó hồng hào, mơ hồ, còn mang theo những bọt bong bóng ảo mộng.
Vậy mà đồng nghiệp của cô lại chọc vỡ hết những bọt bong bóng ấy, khiến cô thấy rõ đủ thứ toan tính và tâm cơ khi tình yêu bước vào hôn nhân.
Đỗ Tiêu chưa từng yêu, vậy mà đã thấy thất vọng về tình yêu rồi.
Người người giờ quá thực dụng, chẳng trách bây giờ nhiều cô gái trẻ không muốn yêu đương.
"Chán thật." Cô chọc chọc cơm trong bát, nói. "Nghe chị nói vậy, thấy mất hết cả thiện cảm. Em chẳng muốn yêu đương kết hôn gì nữa."
Ba người kia đều bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!