Chương 47: (Vô Đề)

Đỗ Tiêu cùng Thạch Thiên ghé quán ăn gần dinh thự họ Vương.

Thạch Thiên có khả năng "tiêu thụ" thịt siêu đẳng. Trước đây khi đi ăn với Hoàng Thán, hai cô gái chỉ ăn hết chưa đến 200 đồng, vậy mà giờ đi với Thạch Thiên, một bữa đã ngốn hết hơn 400 đồng tiền thịt, khiến Đỗ Tiêu chỉ biết trợn mắt nhìn không chớp.

Khi Đỗ Tiêu định thanh toán, Thạch Thiên đã nhanh tay giật lấy điện thoại của cô. "Đừng động vào." Anh nói.

"Em đâu thể để anh trả tiền mãi được." Đỗ Tiêu vươn tay định lấy lại điện thoại.

"Lần sau em trả." Thạch Thiên không chịu đưa, còn nhanh chóng mở Alipay của mình để nhân viên quét mã QR.

Trên đường đến rạp chiếu phim, Đỗ Tiêu chợt nhớ ra, lần cuối cùng cô được trả tiền đã là mấy bữa trước, những lần sau đó đều do Thạch Thiên thanh toán. Hơn nữa, trong suốt thời gian qua, cô chỉ được trả tiền hai lần và toàn là những món rẻ tiền. Hễ cứ đắt một chút là Thạch Thiên không cho cô thanh toán.

Đỗ Tiêu không thấy khó chịu về điều này. Cô có anh trai, và từ khi đi làm anh ấy luôn cho cô tiền tiêu vặt. Cô cũng thấy anh Đỗ Cẩm khi yêu Vu Lệ Thanh cũng gánh hết phần lớn chi phí. Cô không phải kiểu con gái đòi AA mọi thứ với bạn trai, mà khá truyền thống, cho rằng chi tiêu trong tình yêu nên theo tỷ lệ 2/8, 3/7 hoặc 4/6 là hợp lý.

Nhưng Đỗ Tiêu bỗng tò mò về thu nhập của Thạch Thiên, cô phân vân không biết có nên hỏi không.

"Sao thế?" Thạch Thiên nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, "Đang nghĩ gì vậy?"

Đỗ Tiêu cân nhắc một lúc rồi rụt rè hỏi: "Em có thể hỏi về thu nhập của anh không?"

"Dĩ nhiên là được!" Thu nhập là điều kiện cứng của đàn ông mà!

"Công ty tụi anh chia lương tháng và thưởng cuối năm. Tính theo thu nhập cả năm thì… ừm… khoảng từ 600 đến 700 triệu một năm."

Đỗ Tiêu lại một lần nữa bị Thạch Thiên làm cho sốc.

Ban đầu cô cứ nghĩ anh chỉ là một lập trình viên bình thường, thu nhập năm chắc dao động từ 150 đến 250 triệu. Sau khi biết anh là trưởng nhóm lập trình, chức danh giám đốc cấp cao, cô nghĩ chắc thu nhập năm cũng phải 300 đến 400 triệu là khá lắm rồi. Dù sao Thạch Thiên mới có 26 tuổi, còn trẻ hơn cả Tào Vân và Vương Tử Đồng.

Thực ra con số Thạch Thiên đưa ra còn khiêm tốn. Năm nay game "Tiên Tình" có nhiều đột phá mới và cực kỳ hot, dự đoán thưởng cuối năm, thu nhập năm nay còn không chỉ dừng ở con số 700 triệu.

Anh chàng bạn trai đang thầm tự hào nhìn vẻ mặt ngơ ngác của bạn gái, khóe môi nhếch lên hỏi: "Sao thế em?"

Đỗ Tiêu thở dài thườn thượt: "Nhiều quá!"

"Em mỗi tháng mới có 7 triệu rưỡi thôi." Cô cúi gằm mặt xuống.

Hồi còn ở nhà thì thấy cũng tạm ổn, nhưng từ khi dọn ra ngoài phải gánh tiền thuê nhà, cô mới thấy chật vật. Giờ dọn về chỗ mới thì đỡ hơn chỗ thuê chung trước đó, nhưng đó là vì anh Đỗ Cẩm đã gánh phần lớn chi phí giúp cô.

Đỗ Tiêu vừa cảm thấy xấu hổ, vừa bị thu nhập khủng của Thạch Thiên làm cho choáng ngợp.

Thạch Thiên cười đến híp cả mắt.

Anh xoa đầu Đỗ Tiêu và nói: "Không sao đâu, cuối tháng nếu em hết tiền, anh cho em tiền tiêu vặt."

"Hả?" Đỗ Tiêu ngẩng phắt đầu lên.

"Bạn trai cho bạn gái tiền tiêu vặt," Thạch Thiên nghiêm túc nói, "Không phải là chuyện hiển nhiên sao?"

Đôi mắt một mí dài hẹp của anh vẫn còn ánh cười, toát lên vẻ quyến rũ khó tả.

Đỗ Tiêu thực ra không nghĩ việc bạn trai chu cấp tiền cho bạn gái là điều đương nhiên. Cô cho rằng trong tình yêu, đôi bên nên chia sẻ mọi thứ cùng nhau. Nếu người con gái có năng lực tốt, kiếm được nhiều tiền thì có thể gánh vác nhiều hơn. Còn nếu năng lực kém hơn, thu nhập thấp hơn bạn trai thì cũng được bạn trai chăm sóc nhiều hơn, tùy theo khả năng của mỗi người.

Nhưng khi người yêu cô nghiêm túc nói rằng việc anh chu cấp tiền cho cô là lẽ đương nhiên… sao nghe mà khiến lòng cô vui đến thế?

Cô phồng má, ngước nhìn anh đầy tình tứ: "Anh giàu có vậy sao?"

Dưới ánh đèn sáng của trung tâm thương mại, đôi mắt tròn và má phúng phính của cô trông y hệt chú chuột hamster nhỏ cô nuôi.

Thạch Thiên thấy ngứa ngáy trong lòng, đưa ngón trỏ và ngón cái ra bóp má cô. "Phụp", má Đỗ Tiêu bị anh véo méo đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!