Chương 46: (Vô Đề)

Vương Lâm luôn khéo trang điểm, khiến người ta khó đoán được tuổi thật. Nhưng Đỗ Tiêu cảm nhận được, chị ấy chắc phải đến 26, 27 tuổi.

Đuôi lông mày và khóe mắt của chị ấy toát lên một vẻ quyến rũ khó tả, thứ mà chỉ những phụ nữ đã trải qua đủ năm tháng và từng trải trong

chuyện tình cảm mới có được. Như Đỗ Tiêu, một cô gái chưa đến 25 tuổi, dù có bắt chước cũng không thể có được vẻ đẹp ấy.

Buổi diễn sẽ bắt đầu trong khoảng một tiếng nữa, anh vội vã ăn qua loa hộp cơm ở công ty rồi vội vàng đón Đỗ Tiêu về nhà.

"Anh biết không, hai người họ giỏi đóng kịch lắm." Trên đường đi, Đỗ Tiêu líu lo, "Nếu em không tận mắt thấy họ ở bên nhau, chắc em cũng tưởng họ hoàn toàn không quen biết đấy."

"Kỹ năng đó… Đúng là không phải dạng vừa đâu." Đỗ Tiêu, người mới vào nghề được hai năm, không khỏi cảm thán.

Nhân lúc kẹt xe, Thạch Thiên liếc nhìn cô, cười hỏi: "Em có phải từ nhỏ đã được ba mẹ dạy không được nói dối, hễ nói dối là bị phạt nặng phải không?"

Đỗ Tiêu thở dài ngao ngán: "Nhìn ra luôn hả?" Cô đúng là quá đơn giản. Người như cô, làm sao có thể sống sót nổi ở chốn công sở?

Mẹ đã dạy cô rất nhiều điều, từ nhỏ cô đã coi đó như những quy tắc sống. Mãi đến khi rời ghế nhà trường bước vào môi trường công sở, cô mới nhận ra rằng nhiều điều, nhiều nguyên tắc mẹ dạy không còn phù hợp nơi đây.

"Có lẽ tại mẹ em là giáo viên." Đỗ Tiêu nói, "Môi trường làm việc của mẹ đơn giản lắm, ngày nào cũng chỉ đối mặt với trẻ con thôi. Đến khi đi làm em mới thấy, trong văn phòng lắm chuyện phức tạp lắm. Nếu cứ làm theo những gì mẹ dạy, có khi chết lúc nào không hay."

"Không sao đâu, đơn giản một chút cũng tốt mà." Thạch Thiên đáp. "Đừng an ủi em." Đỗ Tiêu ngẩng đầu nhìn anh.

"Anh nghiêm túc đấy." Thạch Thiên nói với vẻ mặt nghiêm túc, "Là một nhân viên, việc quan trọng nhất của em chính là hoàn thành tốt công việc được giao, sau đó mới đến các mối quan hệ, rồi mới đến chính trị văn phòng. Nếu em làm tốt điểm đầu tiên, làm xuất sắc, thì dù trên có giông bão thế nào, em vẫn đứng vững, không có gì phải sợ cả."

Đỗ Tiêu chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, nhìn Thạch Thiên, chớp chớp mắt.

"Sao thế?" Thạch Thiên ngạc nhiên.

"Lúc anh nói những lời này… Có cảm giác giống chị Chương của tụi em quá." Đỗ Tiêu lẩm bẩm. "Đột nhiên thấy anh… lạ quá."

Vẻ tự tin và thần thái khi nói chuyện đó, từ ngày quen anh đến giờ, đây là lần đầu tiên Đỗ Tiêu thấy ở anh. Cô thường chỉ thấy anh nhìn mình đắm đuối, ngốc nghếch, động một tí là mặt đỏ tai hồng.

Cô chợt tự hỏi, không biết Thạch Thiên ở công ty như thế nào nhỉ? Anh là lập trình viên, chẳng lẽ không phải cả ngày chỉ ngồi trước máy tính gõ code máy móc, ít nói vài câu sao?

"Chẳng lẽ không phải vậy sao?" Cô không nhịn được hỏi Thạch Thiên.

Cũng không trách Đỗ Tiêu nghĩ vậy, thật sự là khi nhắc đến "con khỉ code", mọi người lập tức nghĩ ngay đến hình ảnh kính dày cộp, áo thun kẻ sọc, áo sơ mi caro, nói năng ngập ngừng kiểu mẫu đó.

Thạch Thiên không thể phản bác. Dưới quyền anh có 40 lập trình viên, mỗi ngày trong văn phòng ít nhất có thể thấy năm sáu cái áo thun kẻ sọc, bảy tám cái áo sơ mi caro. Còn về kính… Chỉ cần anh gọi một tiếng, cả đám ngẩng đầu lên, ánh sáng phản chiếu lóe cả mắt…

Thạch Thiên im lặng một lúc, đột nhiên nói: "Anh là trưởng phòng lập trình."

"Hả?" Đỗ Tiêu chớp chớp mắt.

"Công ty game của tụi anh chia làm hai bộ phận chính là vận hành và R&D, không nói về bên vận hành, bên R&D lại chia làm ba khối lớn là game design, lập trình và mỹ thuật." Anh giải thích rõ ràng cho Đỗ Tiêu, "Người phụ trách game design gọi là thiết kế trưởng, người phụ trách mỹ thuật gọi là mỹ thuật trưởng, người phụ trách lập trình chính gọi là lập trình trưởng."

Anh nhấn mạnh lần nữa: "Anh là lập trình trưởng."

Đỗ Tiêu hé miệng, dừng một chút, mới hỏi: "Vậy… cấp bậc tương đương với?"

"Trong công ty là cấp giám đốc cao cấp." Thạch Thiên nói, "Nói về toàn bộ dự án, trên anh chỉ có một tổng giám đốc dự án, là cấp trên trực tiếp của anh. Bên lập trình có tổng cộng 43 người, dưới quyền anh có 42 lập trình viên."

"Nhưng…" Đỗ Tiêu ngập ngừng nói, "Anh mới… 26 tuổi thôi mà?"

"Đúng vậy." Thạch Thiên cười nói, "Công ty game mà, phần lớn đều trẻ cả. Tổng giám đốc của tụi anh cũng mới 29 thôi."

Đỗ Tiêu im lặng một lúc lâu không nói gì. Thạch Thiên hơi ngạc nhiên, hỏi: "Sao thế?"

Đỗ Tiêu thở dài sâu kín, nói: "Đột nhiên phát hiện bạn trai xuất sắc quá, em thấy tự hào quá làm sao đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!