Về đến nhà, Đỗ Cẩm không đề cập gì với ba mẹ về chuyện của Thạch Thiên. Nếu muốn nói về bạn trai của Đỗ Tiêu, không tránh khỏi phải nhắc đến sự việc ghê tởm đã xảy ra trong căn phòng cho thuê của em gái. Chuyện đã qua rồi, không cần thiết phải khiến ba mẹ lo lắng thêm nữa.
Đỗ Cẩm chỉ nói với ba mẹ rằng căn phòng Đỗ Tiêu thuê có nhiều vấn đề, em gái đã xảy ra mâu thuẫn với chủ nhà nên anh đã giúp em gái tìm chỗ ở mới. Anh cũng đề cập đến chuyện tiền thuê nhà.
Ba mẹ đều hiểu rõ, việc Đỗ Cẩm thu của Đỗ Tiêu hai triệu mỗi tháng không phải thật sự lấy tiền của em gái, mà chỉ là giúp em để dành thôi.
Nhưng mẹ Đỗ rất không vui. Ban đầu bà thật sự muốn dạy cho Đỗ Tiêu một bài học vì tội bỏ nhà đi, để con bé hiểu rằng không nghe lời mẹ thì cuộc sống bên ngoài không dễ dàng đâu. Nhưng khi nghe Đỗ Tiêu gặp chuyện không vui ở ngoài, bà lại đau lòng.
"Có dịp con dẫn mẹ qua thăm nó nhé," mẹ Đỗ nói.
"Vâng," Đỗ Cẩm đáp. "Mẹ đừng lo, căn nhà mới con tìm cho Đỗ Tiêu rộng rãi lắm, ở một mình thoải mái."
Dù Đỗ Cẩm nói vậy, mẹ Đỗ vẫn không vui, ngồi ở phòng khách nhìn sàn nhà ngẩn ngơ.
Về chuyện của Thạch Thiên, Đỗ Cẩm kể với Vu Lệ Thanh:
"Thạch Thiên là lập trình viên, làm ở công ty game, thu nhập cũng được. Nhà làm nông nghiệp, chỗ ở là thuê, có xe riêng 400 triệu. Cách ăn nói
và giáo dưỡng đều khá tốt."
Thật ra ấn tượng tổng thể của Đỗ Cẩm về Thạch Thiên không tệ, nên khen ngợi vài câu.
Vu Lệ Thanh không để tâm việc Đỗ Cẩm giúp Đỗ Tiêu trả mấy triệu tiền thuê nhà mỗi tháng. Lương hai vợ chồng cộng lại, số tiền đó họ gánh được. Hơn nữa cô hiểu chuyện Đỗ Tiêu dọn ra ngoài vẫn là nỗi đau trong lòng bố mẹ chồng và chồng. Dù Vu Lệ Thanh đã thuyết phục họ nhìn nhận vấn đề theo hướng thực tế, thuê người giúp việc để cô có thể đi làm lại. Nhưng nỗi áy náy và lo lắng của họ dành cho con gái, em gái càng tích tụ càng dễ biến thành sự bất mãn với Vu Lệ Thanh.
Trong mắt Vu Lệ Thanh, dùng chưa đến 70 triệu một năm để giải quyết mâu thuẫn lớn nhất trong nhà là điều hoàn toàn chấp nhận được.
Làm người phải biết nhìn toàn cục, bỏ qua chuyện nhỏ.
Nhưng khi nghe Đỗ Tiêu tự tìm được bạn trai là người thuê nhà, trong lòng Vu Lệ Thanh rất không vui.
"Cứ từ từ xem đã. Đỗ Tiêu còn chưa đến 25 tuổi, chưa chắc đã xác định," Vu Lệ Thanh nói không mấy hứng thú, rồi thêm, "Bác sĩ người Bắc mà em giới thiệu điều kiện tốt thật đấy, nhà có mấy căn nhà cho thuê."
Ý của Vu Lệ Thanh không cần nói nhiều, Đỗ Cẩm tự hiểu quá rõ.
Đỗ Cẩm lặng lẽ móc điếu thuốc, ngậm vào môi, nhìn con một cái rồi kẹp giữa hai ngón tay, ra ban công hút.
Ăn tối xong, Thạch Thiên đưa Đỗ Tiêu đi bộ về chỗ ở mới.
Thay đồ ở nhà xong, Đỗ Tiêu thấy Thạch Thiên ngồi trên sofa chơi game trên laptop của cô, liền ngồi xuống hỏi: "Tối qua anh với anh em đi đâu vậy?"
Thạch Thiên lộ vẻ mặt khó nói: "Nhà hàng Hoàng Gia mở phòng VIP, ngồi cả đêm, hai anh tâm sự đủ thứ."
Đỗ Tiêu: "…" đưa tay lên che trán.
"Ai trả tiền vậy anh?" Đỗ Tiêu hỏi. Nếu Thạch Thiên trả tiền thuê phòng, cô sẽ hoàn lại cho anh.
"Anh em trả," Thạch Thiên đáp. Đỗ Tiêu thấy thật mệt mỏi.
"Vậy hai người nói những gì? Anh em nói gì không?" Đỗ Tiêu hỏi.
Thạch Thiên cười vui vẻ. Anh Đỗ Cẩm xách anh từ nhà đến khách sạn, một là vì không ưng chuyện anh với em gái ở chung một phòng, hai là muốn điều tra lý lịch chứ còn gì nữa.
"Chỉ hỏi nhà anh ở đâu? Ba mẹ làm gì? Anh làm nghề gì? Công ty nào?… Linh tinh thế thôi," Thạch Thiên nói. "Anh cũng kể sơ qua tình hình của mình."
Bị người ta nghi ngờ chắc chắn không dễ chịu. Đỗ Tiêu thấy áy náy: "Thật… xin lỗi anh…"
Thạch Thiên xoa đầu Đỗ Tiêu cười: "Em xin lỗi gì chứ? Sớm muộn gì anh cũng phải qua cửa ải này mà."
Đỗ Tiêu nghĩ cũng đúng, nếu họ tiếp tục mối quan hệ này, sớm muộn gì cũng phải đối diện với phụ huynh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!