Vũ Lệ Thanh nhận cuộc gọi từ Đỗ Cẩm, mẹ Đỗ liền hỏi: "Sao nó vẫn chưa về vậy?"
"Anh ấy nói đi uống rượu với bạn cũ, tối nay không về ạ." Vũ Lệ Thanh đáp.
Đỗ Cẩm là con trai, đã 30 tuổi, mẹ Đỗ chưa bao giờ quá lo lắng về anh. Bà biết con trai mình có chừng mực nên cũng mặc kệ.
Vũ Lệ Thanh có vẻ hơi bồn chồn.
Đỗ Cẩm nhờ cô nói dối với bố mẹ, nhưng không giấu cô sự thật.
"Bạn cùng phòng cũ của Tiêu Tiêu và bạn trai của cô ta là hai tên lưu manh, Tiêu Tiêu không còn cách nào khác phải dọn ra. Em ấy đang gặp chút rắc rối, anh qua giúp em ấy xử lý, tối nay không về."
Sống một mình bên ngoài, đặc biệt là ở ghép, khó tránh khỏi gặp những chuyện không như ý. Bản thân Vũ Lệ Thanh cũng từng trải qua vài người bạn cùng phòng kỳ quặc. Có người ăn đồ ăn vặt của cô, dùng đồ của cô, có người cực kỳ mất vệ sinh, thậm chí có người trộm mặc quần áo của cô. Vũ Lệ Thanh rất hiểu những khó khăn khi sống một mình.
Trong đó, điều tệ nhất với con gái là gặp phải những kẻ nguy hiểm, như mấy tên lưu manh chẳng hạn.
Cô hơi lo lắng, hy vọng Đỗ Cẩm có thể giúp Đỗ Tiêu xử lý ổn thỏa. Hơn nữa cô cũng không hé răng nửa lời với bố mẹ chồng.
Đỗ Tiêu tự ý bỏ nhà ra đi. Đỗ Cẩm cố ý đến xem phòng trọ của Đỗ Tiêu, về nhà báo cáo là "Tạm được". Mẹ Đỗ hỏi chi tiết từ A đến Z, phòng bao nhiêu mét vuông, có những đồ đạc gì, trang trí thế nào, có gặp bạn cùng phòng không, v.v…
Vũ Lệ Thanh nhìn ra ngay, dù mẹ chồng giận em chồng, nhưng qua ánh mắt lạnh lùng của bà, có vẻ như bà muốn cho Đỗ Tiêu nếm trải chút khổ cực rồi gọi về. May mà sau đó vì Tiểu Bân Bân mà bà đã thay đổi suy nghĩ.
Thật ra trong nhà này, tất cả mọi người đều phản đối cách kiểm soát quá đáng của bà với em chồng. Khi em chồng tự nhận ra và độc lập hơn, Vũ Lệ Thanh thấy như trút được gánh nặng.
Giờ Đỗ Tiêu ở ngoài gặp rắc rối, Đỗ Cẩm nghĩ mình có thể xử lý được nên không muốn bố mẹ phải lo lắng. Còn Vũ Lệ Thanh sợ mẹ chồng lại nảy sinh ý định gọi Đỗ Tiêu về.
Không còn cách nào khác, trong nhà này thật sự… không còn chỗ cho Đỗ Tiêu nữa.
Sáng hôm sau Đỗ Tiêu tỉnh dậy, không thấy Đỗ Cẩm và Thạch Thiên đâu. Cô gọi điện cho Thạch Thiên, anh nói: "Anh đang ăn sáng với anh trai em ngoài này, em tự ăn đi."
Đỗ Tiêu bồn chồn chờ đến trưa vẫn không thấy bóng dáng hai người. Cô thử gọi điện hỏi họ có về ăn trưa không để cô chuẩn bị.
Thạch Thiên đáp: "Bọn anh ăn ngoài. Em tự ăn đi."
Đỗ Tiêu: "…" Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến chiều, Thạch Thiên bỗng chủ động gọi điện đến.
"Đỗ Tiêu à. Ừm… em thu dọn đồ đạc đi, lát nữa chúng ta chuyển nhà." Anh liếc nhìn Đỗ Cẩm rồi nói, "Anh trai em đã tìm được phòng tốt cho em rồi."
Đỗ Tiêu ngớ người. Gì cơ?
Khi Thạch Thiên và Đỗ Cẩm về, Đỗ Tiêu đã thu dọn xong đồ đạc, thay quần áo chỉnh tề, ngồi trong phòng khách chờ hai người họ.
Một vali lớn, một ba lô to, một túi xách lớn – đó là toàn bộ tài sản của Đỗ Tiêu. Đỗ Cẩm nhìn mà thấy chua xót trong lòng.
"Đi thôi. Anh tìm cho em một phòng riêng." Anh nói với Đỗ Tiêu, giọng dịu dàng hơn bình thường.
Cô em gái được cưng chiều từ nhỏ, giờ phải sống cuộc đời phiêu bạt, tất cả đều là trách nhiệm của anh trai như anh.
Có hai người đàn ông khỏe mạnh, Đỗ Tiêu chẳng cần xách gì, chỉ cần mang theo túi nhỏ của mình.
"Ở đâu vậy ạ?" Đỗ Tiêu lên xe, không nhịn được hỏi.
"Cái khu nhà đơn vị bên kia ấy, em từng xem qua rồi." Thạch Thiên đáp.
Xe chạy ba phút là đến, rất gần chỗ Thạch Thiên ở. Đỗ Tiêu vừa xuống xe đã nhận ra, cô đã từng đến xem tòa nhà này.
Tòa nhà không nằm trong khu dân cư, mà là một khuôn viên khép kín với hai tòa nhà, thuộc về một đơn vị nào đó. Bảo vệ cửa rất nghiêm ngặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!