Dù Đỗ Tiêu có nói thế nào đi nữa thì cũng không ai trong nhà đồng ý cho cô tự đi tàu điện ngầm về vào buổi tối. Không chỉ bố mẹ mà cả chị dâu cũng nói: "Buổi tối đâu có kẹt xe, về một chút là tới ngay, trời lạnh thế này mà chen chúc gì tàu điện ngầm."
Ngay cả chị Mã vừa dọn xong bát đĩa cũng góp lời: "Con gái như cô mà đi một mình, để anh trai đưa về cho an toàn."
Ngoại trừ Bân Bân ra thì ai cũng một lòng một ý như thế. Đỗ Tiêu đành miễn cưỡng đi theo anh trai xuống bãi đỗ xe.
Khi đã ngồi trên xe và Đỗ Cẩm chuẩn bị khởi động, Đỗ Tiêu không còn cách nào khác, lắp bắp: "Ừm… thật ra…"
Đỗ Cẩm quay đầu nhìn em gái. Không còn cách nào khác, Đỗ Tiêu đành phải nói thật.
"Thật ra là… em đã chuyển chỗ ở." Đỗ Cẩm nhìn chằm chằm em gái.
Xe dừng lại trước cổng khu chung cư. "Ở đây à?" Đỗ Cẩm ngước nhìn.
"Ừm." Đỗ Tiêu gật đầu. "Tầng mấy?"
"Tầng 9. Anh nhìn kìa, cửa sổ có đèn sáng bên trái ấy."
"Nói thật cho anh biết đi." Đỗ Cẩm gạt cần số về P, "Rốt cuộc em với bạn cùng phòng cũ xảy ra chuyện gì?"
"Chỉ là… không hợp lắm thôi…" Đỗ Tiêu ấp úng.
Đỗ Cẩm là ai chứ, có khi nào anh để em gái qua mặt được đâu. Anh chỉ im lặng, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm em gái.
Như gia đình Đỗ Tiêu, kiểu gia đình có nhiều con mà bố mẹ đều đi làm, từ nhỏ em út thường được anh chị trông nom. Nói cho cùng, trong suốt quá trình trưởng thành của Đỗ Tiêu kể từ khi có trí nhớ, người chăm sóc cô nhiều nhất không phải bố cũng chẳng phải mẹ, mà chính là anh trai.
Trong ký ức của Đỗ Tiêu, bố chủ yếu kèm bọn họ học, mẹ lo toan việc nhà, bận rộn cả trong lẫn ngoài. Câu mẹ hay nói nhất là "Đỗ Cẩm, con trông em Tiêu nhé", "Đỗ Cẩm, con quản em đi", "Đỗ Cẩm, đừng để Tiêu Tiêu đụng vào cái đó".
Mẹ ra lệnh, anh trai thực hiện, bố đóng vai trò như một tấm phông nền có chức năng điều tiết nhất định. Đây là một gia đình Trung Quốc truyền thống điển hình. Tuy không cưng chiều con cái như những gia đình một con, nhưng lại có một người đứng đầu – bà ấy ra lệnh và mọi người tuân theo.
Người đứng đầu này dùng quan điểm giá trị và đạo đức của mình để rèn giũa và quản thúc con cái. Dù bà có ý thức buông lỏng với con trai,
nhưng cuối cùng, người thực sự bị quản thúc chặt chẽ chỉ có mình Đỗ Tiêu.
Đỗ Tiêu lớn lên trong môi trường như vậy. Chẳng phải lo nghĩ gì, cứ nghe lời mẹ, đi theo anh trai là được.
Thời gian dài dần, anh trai trở thành người hiểu em gái nhất nhà, thậm chí còn hơn cả mẹ.
Đỗ Tiêu cúi gằm mặt xuống. Dưới áp lực từ Đỗ Cẩm, cuối cùng cô đành kể hết chuyện về hai tên lưu manh Tiết Duyệt kia cho anh nghe.
"Nên bạn em mới tạm cho em ở nhờ, tuần này em đang tìm nhà thuê đây, chỉ là chưa tìm được chỗ nào ưng ý." Cô vội vàng nói.
Còn về giới tính của người bạn cho cô ở nhờ này, đương nhiên cô không dám đả động tới. Cô sợ Đỗ Cẩm b*p ch*t mất.
Sắc mặt Đỗ Cẩm tối sầm lại như trời sắp mưa bão.
Nghe Đỗ Tiêu nói chuyển chỗ ở, anh đã đoán được bạn cùng phòng của em gái có vấn đề. Tính Đỗ Tiêu tốt lắm cơ mà, hồi học đại học ở ký túc xá bốn người, ba người kia cãi nhau om sòm nhưng có ai cãi với Đỗ Tiêu đâu, cô bé cứ thế an nhiên sống qua bốn năm không xảy ra chuyện gì.
Anh cứ nghĩ bạn cùng phòng này phải làm điều gì quá đáng lắm mới khiến Đỗ Tiêu không chịu nổi phải dọn ra ngoài.
Nhưng anh không ngờ được, Đỗ Tiêu lại gặp phải hai tên lưu manh! Đỗ Tiêu len lén quan sát sắc mặt anh trai, sợ anh sẽ mắng mình.
Nhưng Đỗ Cẩm không mắng. Sắc mặt anh trầm như nước, trong mắt có cơn lốc đang cuộn trào nhưng chưa bùng nổ. Anh mím chặt môi một lúc rồi nói: "Về sớm đi."
Đỗ Tiêu như được tha tội chết, vội vàng xuống xe: "Anh cũng về nhà nghỉ sớm nhé, em đi đây."
Nói xong, cô vui vẻ chạy vào khu chung cư như một chú nai con. Bên ngoài lạnh quá, không chạy không được.
Đỗ Cẩm nhìn theo bóng em gái, trong lòng nghẹn một bụng lửa giận. Đợi bóng Đỗ Tiêu khuất hẳn, anh đánh lái, quay đầu xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!