Hai người ngồi trên sofa, tạo thành một góc 90 độ.
"Anh có bao giờ mơ thấy điều này không?" Đỗ Tiêu hỏi. "Kiểu như đã tốt nghiệp đại học, đi làm rồi, vậy mà đêm nằm mơ thấy mình đang thi đại học, sợ đến giật mình tỉnh giấc."
"Hả?" Thạch Thiên đang chờ cô giải thích thêm, nhất thời không hiểu ý Đỗ Tiêu muốn nói gì.
"Anh ta kể với người mai mối, người đó lại kể với chị dâu em, chị dâu kể với mẹ em, và mẹ em… gọi điện hỏi em chuyện có bạn trai là sao." Đỗ Tiêu nói. "Khi bà ấy hỏi đột ngột như vậy, đầu óc emlập tức trống rỗng."
"Em như quay về thời mười sáu, mười bảy tuổi, khi mẹ em luôn nhắc nhở từng ngày, không được yêu sớm, không được trao đổi thư từ, nhận được thư tình phải nộp hết cho bà ấy. Bà ấy nghiêm khắc lắm."
"Em phản xạ có điều kiện, luống cuống đến mức buột miệng: Con không có bạn trai."
"Rồi nói xong, đành phải nói tiếp… đành phải cam đoan với bà ấy rằng em… thật sự không có bạn trai."
Càng kể, Đỗ Tiêu càng cúi gằm mặt xuống.
Chuyện này ngu ngốc quá, hoàn toàn là phản ứng theo bản năng trong tích tắc, đến khi nhận ra thì đã không thể rút lại được nữa. Nhưng không biết Thạch Thiên có hiểu được cái sự ngớ ngẩn này không.
Cô liếc nhìn anh. Thạch Thiên đang hơi ngơ ngác nhìn cô, đôi mắt một mí của anh tuy đơn giản nhưng lại rất dài, mang một nét đặc biệt khác biệt. Lúc này, anh đang chớp mắt nhìn cô.
Có khi nào, trong lòng anh đang cười cô? Hoặc là… không tin cô? Đỗ Tiêu càng thêm ủ rũ.
"Là kiểu… anh biết trên mạng có câu nói không?" Cô chán nản nói. "Ở độ tuổi của em, có người đêm đêm đi hát karaoke, có người vẫn còn tuân thủ lệnh giới nghiêm. Còn em…"
"Em… chính là người vẫn đang tuân thủ lệnh giới nghiêm đó." Thạch Thiên nén cười nói.
Đỗ Tiêu nhìn anh, thấy trong mắt anh ánh lên nụ cười, hơi yên tâm một chút. Nhưng rồi lại cảm thấy mình thật sự ngốc nghếch quá, cô nghe nói dân lập trình đều là những người có chỉ số thông minh cao, chắc Thạch Thiên sẽ chê cười cô mất.
Cô héo hon, cúi đầu thấp hơn nữa. Thạch Thiên đã hiểu ra.
Bạn gái anh, ngày xưa thật là ngoan quá. Cô ấy thực ra… là một cô bé ngoan. Tuy bây giờ đã trưởng thành, dọn ra ngoài ở riêng, nhưng khi bị ảnh hưởng từ mẹ dọa một cái, lại ngay lập tức quay về trạng thái cô bé ngoan như xưa.
"Vậy…" Anh nhích mông ngồi xuống bàn trà, đối mặt với cô, "Nên là em không phải đổi ý không làm người yêu anh chứ?"
Đỗ Tiêu giật mình: "Đương nhiên không phải."
Cô chợt hiểu ra: "Thì ra anh nghĩ…" Nên mới buồn bã ủ rũ, rầu rĩ mấy ngày nay sao?
Thạch Thiên ngước mắt nhìn trần nhà, thề thốt chối: "Không có."
Đỗ Tiêu muốn cười, cố gắng kìm nén nhưng vẫn không nhịn được bật cười.
Thạch Thiên vừa xấu hổ vừa bực bội.
"Tại em nói lung tung thôi." Anh vóc người cao, ngồi trên bàn trà thấp mà vẫn cao hơn Đỗ Tiêu, liền hơi cúi người, dùng trán mình nhẹ nhàng chạm vào trán cô một cái.
"Ui da." Đỗ Tiêu che trán, chu môi, "Đau…"
"Hả? Anh cụng rất nhẹ mà!" Thạch Thiên vội vàng vén tóc mái của cô lên, vầng trán trắng ngần sạch sẽ, ngay cả vết đỏ cũng không có.
Thạch Thiên: "…"
Đương nhiên là không đau rồi! Chỉ là Đỗ Tiêu trời sinh vừa kiều vừa mền, thiên phú này không dùng bây giờ thì đợi khi nào?
Cô tung ra tuyệt chiêu của con gái, dỗi nói: "Ghét quá ~"
Nũng nịu, dịu dàng đáng yêu, nhìn anh bằng đôi mắt long lanh! Đây, đây chính là bạn gái đang làm nũng với anh sao? Thạch Thiên cảm thấy lưng mình như mềm nhũn.
"Để anh thổi cho nhé…" Anh vuốt tóc mái cô, thổi hai hơi nhẹ, "Còn đau không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!