Chương 39: (Vô Đề)

Đỗ Tiêu và Thạch Thiên gọi cơm hộp cho bữa tối. Tháng 11 đã về, gió mùa Đông bắc gào thét ngoài kia, khiến người ta chẳng muốn bước chân ra khỏi nhà.

Trong lúc dọn dẹp bát đĩa, Đỗ Tiêu lên tiếng: "Thật ra nhà anh có đầy đủ đồ đạc thế này, hoàn toàn có thể tự nấu nướng mà."

"Anh chỉ biết rán trứng với nấu mì thôi." Thạch Thiên đáp. "Em biết nấu mà, hay là tụi mình thử tự nấu ăn xem?"

Nghĩ mà xem, đây chẳng phải là cuộc sống trong mơ của anh sao? Cuộc sống bôn ba nơi đất khách, được ăn một bữa cơm nhà khó đến nhường nào. Dù đồ ăn ở căng tin có ngon đến mấy cũng chẳng thể nào sánh được với hương vị nhà.

Mắt Thạch Thiên sáng lên: "Ngày mai mình đi mua đồ ăn với thịt nhé."

Tuy không rõ tài nấu nướng của Đỗ Tiêu thế nào, nhưng dù cô nàng có làm cháy nồi thì anh cũng sẽ ăn sạch!

Sau một ngày chung đụng, Đỗ Tiêu cảm thấy thoải mái hơn khi ở trước mặt Thạch Thiên. Dọn dẹp bát đĩa xong, cô về phòng, suy nghĩ một lúc rồi quyết định lấy đồ mặc nhà ra thay. Ở nhà mà, mặc đồ thoải mái mới đúng điệu chứ.

Thay xong quần áo, Đỗ Tiêu cúi xuống ngắm nhìn đôi dép lê tình nhân… trông rất hợp với bộ đồ mặc nhà của cô. Cô thầm hài lòng về gu thẩm mỹ của Thạch Thiên.

Nghe tiếng cửa mở, Thạch Thiên đang bưng tách trà quay đầu lại, và "phụt" – một ngụm trà phun thẳng lên laptop.

(Laptop: …Đệt mợ!)

"Anh không sao chứ?" Đỗ Tiêu vội chạy lại vỗ lưng cho anh.

"Khụ khụ khụ… không sao." Thạch Thiên vừa lau người vừa lau laptop, ánh mắt vẫn không ngừng liếc trộm Đỗ Tiêu.

Đỗ Tiêu thắc mắc: "Sao thế ạ?"

"Khụ… còn đội mũ nữa à?" Thạch Thiên ngắm nhìn bộ đồ mặc nhà của cô.

"Gió Bắc Kinh to lắm, đôi khi cửa sổ đóng không kỹ sẽ lọt gió vào. Đội mũ cho cổ đỡ lạnh." Đỗ Tiêu vừa nói vừa kéo mũ áo lên đầu.

Bộ đồ mặc nhà màu trắng ngà, được đan bằng len mềm mại, nhìn vô cùng thoải mái. Áo có khóa kéo, tuy rộng rãi nhưng vẫn co giãn vừa vặn, tôn lên vòng eo thon thả và đôi vai mảnh mai. Phần dưới là quần len cùng màu, ống rộng rãi, chạm đến đôi dép lông màu hồng phấn.

Dù không thể nhìn xuyên qua lớp vải rộng rãi kia, Thạch Thiên vẫn nhớ như in đôi chân xinh đẹp của Đỗ Tiêu.

Khi Đỗ Tiêu kéo mũ áo lên, chỉ để lộ mái tóc mái và khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn. Đôi mắt đen láy như phủ một tầng sương, đôi môi hồng mọng…

Ôi, bao giờ mới được hôn lên đôi môi hồng mọng đó nhỉ?

Thạch Thiên cảm thấy cổ họng khô ran, cơ thể nóng bừng lên, kèm theo những phản ứng bất thường.

Anh thầm than khổ không ngừng, nhanh trí túm lấy cái gối tựa đặt lên đùi khi Đỗ Tiêu đi vòng qua sofa, rồi đặt laptop lên trên gối. Tuy hơi khó chịu nhưng vẫn còn tốt hơn để Đỗ Tiêu phát hiện ra tâm trạng đang bấn loạn của anh.

Ai bảo em đáng yêu đến phát nổ thế này. Phạm quy mất rồi!

Đỗ Tiêu cũng ôm laptop của mình, bắt chước anh lấy gối tựa để kê máy. Rồi hỏi Thạch Thiên: "Mấy cái máy tính kia dùng làm gì vậy anh?"

Bàn ăn nhà Thạch Thiên khá nhỏ, đặt sát tường ngay cửa bếp, khi cần thiết có thể gập lại để tiết kiệm không gian.

Vị trí đáng lẽ để bàn ăn trong phòng anh giờ là hai bàn máy tính hình chữ L, tạo thành một trạm làm việc lớn. Đỗ Tiêu nhìn thấy vài thùng máy, rất nhiều màn hình. Trong đó có vài máy đang hoạt động, trông như phim khoa học viễn tưởng.

"Toàn để chơi game thôi." Thạch Thiên đáp. "Trông giống hacker ghê." Đỗ Tiêu tán thưởng.

"Em biết anh làm gì không?" Thạch Thiên cười tươi. "Anh là hacker đấy."

"Hả?" Đỗ Tiêu tròn mắt ngạc nhiên.

"Nhưng chỉ là sở thích thôi, không phải nghề nghiệp chính," anh giải thích.

Đỗ Tiêu chợt nhận ra còn nhiều điều về Thạch Thiên mà cô chưa biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!