Từ tối qua đến giờ, cô cứ liên tục làm phiền Thạch Thiên. Đỗ Tiêu nhìn ly sữa bò và bánh sandwich nóng hổi trên bàn mà cảm thấy ngượng ngùng trong lòng.
Sau khi ăn xong bữa sáng, cô chủ động đi rửa chén đĩa và ly. Thạch Thiên không giành với cô việc đó.
Có gì đâu mà giành chứ? Chỉ có người ngốc mới đi giành. Anh chàng Thạch Thiên không ngốc, chỉ cười mỉm theo vào bếp. Đỗ Tiêu trong căn bếp của anh, đeo tạp dề của anh, rửa chén đĩa của anh… Thạch Thiên cảm thấy cả người như đang bay bổng.
Đỗ Tiêu nhìn quanh bếp của Thạch Thiên, thấy đồ đạc khá đầy đủ. "Anh tự nấu ăn à?" Cô hơi ngạc nhiên hỏi.
"Không hẳn." Thạch Thiên đáp, "Chỉ đôi khi nấu mì đêm, chiên trứng các kiểu thôi. Mấy năm gần đây cơm hộp tiện quá, đến nấu mì cũng ít khi nấu. Dù sao 4 giờ sáng cũng gọi đồ ăn khuya được mà."
Chỉ trong lúc Thạch Thiên nói vài câu, Đỗ Tiêu đã dọn dẹp xong xuôi. Tay chân cô nhanh nhẹn, nhìn là biết một cô gái thường xuyên phụ giúp việc nhà, rất chăm chỉ.
Thạch Thiên nhìn bóng dáng cô, ánh mắt bắt đầu mơ màng, tưởng tượng về tương lai hai vợ chồng, một người nấu ăn một người rửa chén, song hành cùng quán xuyến gia đình. Trên mặt anh hiện lên nụ cười ngây ngô của kẻ đã thấy được thiên đường hạnh phúc.
"Hả? Gì cơ?" Anh chợt tỉnh khỏi mộng mơ.
"Em nói là, em sẽ sớm tìm nhà để thuê." Đỗ Tiêu không hiểu anh đang mơ màng gì, đành phải vừa tháo tạp dề vừa nhắc lại.
"Không vội." Thạch Thiên nghiêm túc nói, "Em mà vội vàng quá, lỡ gặp phải mấy tên kỳ quặc thì sao? Nếu chuyện như hôm qua lặp lại thì nguy hiểm lắm."
Đỗ Tiêu nói: "Tối qua em nghĩ rồi, gặp phải hai tên b**n th** kiểu đó cũng là xác suất nhỏ thôi, em xui mới gặp phải. Chắc sau này sẽ không xui như vậy nữa đâu."
Thạch Thiên nhớ lại nỗi oan ức và sợ hãi mà Đỗ Tiêu phải chịu đêm qua, lòng nổi giận đùng đùng, căm phẫn nói: "Anh nên đánh gãy luôn tay thằng khốn đó!"
"Hôm qua… Cảm ơn anh nhiều." Đỗ Tiêu phải qua một đêm mới nghĩ ra lời cảm ơn.
Thấy cô nghiêm túc như vậy, Thạch Thiên lại thấy ngượng. "Anh… anh thực ra rất vui." Anh nói.
"Sao ạ?"
"Là vì lúc em cần giúp đỡ, em đã gọi cho anh." Chứ không phải gọi cho ai khác.
Đỗ Tiêu chợt thấy không gian trong bếp nóng lên, thật kỳ lạ, cứ mỗi lần đứng gần Thạch Thiên quá, người cô lại nóng ran lên như vậy là sao nhỉ?
"Mình ra ngoài nói chuyện đi." Cô đề nghị. Rõ ràng là căn bếp rộng rãi, nhưng sao cứ thấy chật chội quá, hai người họ ở đây, cảm giác đặc biệt gần gũi.
Ra đến phòng khách, Đỗ Tiêu có vẻ do dự. "Sao vậy em?" Thạch Thiên vội hỏi.
"Em muốn về lấy ít đồ." Đỗ Tiêu lúng túng nói. Có gì đâu mà phải ngại?
Thạch Thiên lập tức đáp: "Được thôi, đi lấy hết đồ đạc của em qua đây luôn."
Dù đã chấp nhận tình cảm của Thạch Thiên, nhưng từ nhỏ được mẹ dạy dỗ, Đỗ Tiêu rất ngại làm phiền người khác. Phải nhờ vả Thạch Thiên như vậy, cô thấy thật áy náy.
"Em lại làm phiền anh rồi." Cô cúi đầu nói nhỏ.
Cô gái của anh ngoan ngoãn thế này làm sao không đau lòng cho được.
"Thì phải vậy thôi, có sao đâu?" Thạch Thiên nói. "Hả?" Đỗ Tiêu ngước lên.
Thạch Thiên tai đỏ ửng nói: "Người yêu… thì phải thế mà."
Ồ, vậy là… đã chính thức là người yêu rồi sao? Đỗ Tiêu giật mình. Cô độc thân từ trong trứng nên thật sự không biết thế nào mới được xem là người yêu chính thức.
Nhưng, sao nghe xong lại thấy vui thế nhỉ?
Từ tối qua, sau khi mạnh dạn tỏ tình mà không bị từ chối, Thạch Thiên cứ hối tiếc mãi vì trước đây quá do dự chần chừ.
Xem kìa, trước đây anh không dám tiến tới gần, kết quả là mất liên lạc với cô. Ở bệnh viện, anh quyết đoán không biết ngượng, kết quả là có được số điện thoại của cô. Cho nên chuyện yêu đương này, đàn ông đích thực không thể lùi bước, phải mạnh dạn tiến lên mới mong tu thành chính quả được!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!