Chương 37: (Vô Đề)

Đỗ Tiêu cứ nghĩ Thạch Thiên sẽ chạy bộ đến, ai ngờ anh lại lái xe tới.

Ánh đèn xe trên đường phố thường chỉ có màu trắng và xanh lục, nhưng chiếc xe này lại tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh dương hiếm thấy, khiến người ta không khỏi trầm trồ.

Đỗ Tiêu không hỏi gì về chiếc xe, chỉ ngoan ngoãn để Thạch Thiên xếp hành lý vào cốp, rồi ngoan ngoãn nhìn anh mở cửa xe, và ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ.

"Em gái ở đó nói họ có thể đã hít m* t**," Đỗ Tiêu nói với Thạch Thiên.

Nhưng Thạch Thiên dứt khoát phủ nhận: "Không phải đâu, họ chỉ say rượu thôi."

"Sao anh biết?" Đỗ Tiêu hỏi.

"Anh vừa quan sát họ," Thạch Thiên đáp. "Ở quê anh có nhiều người làm kinh doanh, nhà cũng khá giả. Có mấy đứa học hành không tốt nên sa vào m* t** đá, anh biết vài người như vậy."

Anh đã cố tình quan sát kỹ, nếu bọn họ thật sự nghiện ngập, chắc chắn anh sẽ báo cảnh sát. Nhưng không phải, chỉ là hai tên say xỉn ph*ng đ*ng, bắt vào cũng chỉ giam vài ngày rồi thả, khiến anh thấy bực mình.

Thạch Thiên lái thẳng từ Tứ Huệ Đông đến đường vành đai số ba. Đêm khuya vắng xe, con đường như được trải thảm riêng cho anh vậy.

Đỗ Tiêu không hỏi về chiếc xe, cũng chẳng hỏi Thạch Thiên định đưa cô đi đâu. Không hiểu sao cô tin rằng anh nhất định sẽ lo liệu chu đáo cho cô. Từ khoảnh khắc anh không chút do dự nói "Anh qua ngay", anh đã khiến cô cảm thấy an tâm.

Xe chạy đến vành đai ba phía Đông Bắc, Đỗ Tiêu ngẩng đầu nhìn. Khu chung cư này… cô có ấn tượng. Hôm thứ năm cô đi xem nhà ở gần đây, Thạch Thiên còn dẫn cô đi ăn món dê hầm ngon tuyệt, quán đó nằm ngay cạnh khu này.

Kính chắn gió có gắn cảm biến từ, không cần dừng xe quẹt thẻ, cổng tự động mở ra. Xe chạy thẳng xuống hầm đỗ xe, rõ ràng rất quen thuộc khi lái đến đúng một chỗ trống duy nhất.

Thạch Thiên xách hành lý ra, một tay kéo vali, một tay nắm tay Đỗ Tiêu dẫn cô lên thang máy, rồi mở cửa căn hộ của mình.

Điều hòa vẫn đang bật, không khí ấm áp dễ chịu tỏa ra ngay khi bước vào. Dép lê ở cửa chỉ thấy một chiếc, chiếc kia nằm cách đó bảy tám mét, rõ ràng là do vội vã ra cửa mà văng ra. Laptop vẫn đặt trên bàn, đèn báo thỉnh thoảng nhấp nháy, nhắc nhở chủ nhân chưa tắt máy. Nửa ly trà đã nguội đặt cạnh máy tính. Gói Oreo bị xé mở, hộp nhựa bên trong lôi ra một nửa, chưa nhét lại vào.

Tất cả, tất cả đều toát lên hơi thở của cuộc sống, đồng thời cho thấy chủ nhân căn hộ đã vội vã rời đi trước đó.

"Em ở đây trước nhé, đừng lo. Nếu em còn đồ gì ở chỗ kia, lát anh đưa em đi lấy…" Thạch Thiên vừa để vali xuống vừa nói liên tục.

Chợt nhận ra không nghe thấy Đỗ Tiêu trả lời, anh giật mình, quay đầu lại. Đỗ Tiêu đang đứng giữa phòng khách, tay cầm túi xách, nhìn anh chăm chú. Đôi mắt vừa khóc trông sâu thẳm hơn ngày thường.

Thạch Thiên bỗng thấy lúng túng.

"Căn hộ này… anh sống ở đây sao?" Đỗ Tiêu hỏi. Không giấu được gì nữa. Thạch Thiên đành gật đầu. "Xe… cũng là của anh?" Đỗ Tiêu lại hỏi.

Thạch Thiên lại gật đầu.

Đỗ Tiêu cắn môi nói: "Anh… có xe, cũng… không ở Tứ Huệ Đông."

Thạch Thiên hoảng không để đâu cho hết. Đầu óc anh rối bời, không biết phải làm sao để cứu vãn những lời nói dối và toan tính nhỏ nhen của mình. Liệu… liệu cô ấy có giận không?

Đỗ Tiêu nhìn xuống sàn, hỏi: "Vậy tại sao… anh lại đi tàu điện ngầm mỗi ngày?" Lại còn từ tận Tứ Huệ Đông xa xôi.

Thạch Thiên đầu óc lại một lần nữa quay cuồng, không biết phải giải thích thế nào với Đỗ Tiêu. Nhưng khi vừa ngẩng mắt lên, anh thấy Đỗ Tiêu cũng từ từ ngước nhìn anh.

Cô cắn môi, đôi mắt to tròn chớp chớp, vừa long lanh vừa mơ màng, mang chút ngượng ngùng, lại có chút chờ đợi. Gương mặt cô như cánh hoa, ửng hồng nhạt tựa hoa hải đường.

Như có tia sáng chợt lóe lên trong lòng rồi lan tỏa. Thạch Thiên bỗng hiểu ra.

Đầu óc anh hơi ong ong, choáng váng.

"Bởi vì…" Anh l**m môi, không kìm được nét mặt đang nóng ran, tai như muốn bốc cháy, "Bởi vì… anh muốn được gặp em mỗi ngày."

Cuối cùng cũng nói ra được! Thạch Thiên quay mặt đi, tai nóng bừng. Đỗ Tiêu cũng cảm thấy mặt mình nóng rực.

Thì ra… thì ra không phải cô đa nghi, tự mình đa tình! Thì ra… thì ra anh thật sự thích cô!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!