Chương 34: (Vô Đề)

Đỗ Tiêu cảm ơn Tăng Kỳ đã đưa cô về nhà. Vừa lên đến phòng, cô định thêm Wechat của anh thì thấy anh đã gửi lời mời kết bạn trước, tài khoản tên "Black Jack".

Sau khi đồng ý kết bạn, Đỗ Tiêu gửi một emoji mặt cười dễ thương rồi chuyển khoản một nửa tiền bữa tối kèm lời nhắn: "Phần của tôi nè :)"

Nhưng Tăng Kỳ không nhận tiền cũng chẳng trả lời. Đỗ Tiêu đoán chắc anh đang lái xe nên ném điện thoại sang một bên, không bận tâm nữa.

Gần một tiếng sau Tăng Kỳ mới hồi âm, từ chối: "Làm sao có thể để con gái trả tiền được ←_←"

Anh còn nhắn thêm: "Gặp mấy anh chàng kiểu đó thì đừng để ý tới."

Qua mạng thì không thể giống như ở nhà hàng, giành nhau trả tiền rồi vung tay đánh nhau được, Đỗ Tiêu đành phải nói: "Vậy cảm ơn anh nha."

Tăng Kỳ hỏi: "Còn thiếu mũi vắc

-xin cuối phải không?"

Đỗ Tiêu đáp: "Tôi sẽ đi tiêm vào thứ Sáu tuần sau. Tôi qua đó sau giờ làm, hình như không phải ca trực của anh."

Tăng Kỳ: "Ừ, thứ Sáu tuần trước tôi không trực."

Ngừng một lúc, anh hỏi tiếp: "Em còn nhớ lần đầu đến đó, gặp anh chàng bị tắc ruột không? Sau đó em giúp anh ta làm thủ tục nhập viện đúng không?"

Ơ, Thạch Thiên sao? Nghĩ đến cuộc gặp với Thạch Thiên, có duyên hơn cả với Tăng Kỳ.

Đỗ Tiêu vui vẻ trả lời: "Đúng rồi, tôi làm thủ tục nhập viện cho anh ấy. Anh không thể tưởng tượng được đâu, anh ấy cũng làm ở Quảng trường Đông, cũng ở gần chỗ tôi đang ở, tôi đi tàu điện ngầm ngày nào cũng gặp anh ấy "

Tăng Kỳ: "…"

Đồ súc sinh vô sỉ! Còn đang theo đuổi đối tượng của anh!

Đêm đó trước khi ngủ, Đỗ Tiêu lại liếc nhìn điện thoại đặt đầu giường. Lạ thật, tối nay Thạch Thiên yên lặng khác thường, không gửi cho cô tin nhắn nào. Có phải vì sợ làm phiền buổi mai mối của cô không?

Cô khó chịu nhắm mắt lại.

Đỗ Tiêu không biết rằng, chỉ một buổi tối không gặp (trực tiếp) cô, Thạch Thiên đã nhớ cô đến mất ngủ.

Trước đây, hình ảnh Đỗ Tiêu đã nhiều lần lẻn vào giấc mộng xuân của anh, gần đây càng thường xuyên hơn. Nhưng tối nay là lần đầu tiên Thạch Thiên chủ động nghĩ đến gương mặt xinh đẹp của Đỗ Tiêu để an ủi bản thân.

Tưởng tượng mình đang ôm cô, Thạch Thiên th* d*c và giải phóng. Sau khi xong, chỉ còn lại khoảng trống. Với cô gái ấy, đôi mắt hạnh long lanh

ươn ướt, đôi môi hồng mềm mại kia, Thạch Thiên càng thêm khao khát mãnh liệt.

Cơn khao khát mãnh liệt này dẫn đến việc sáng hôm sau, khi ngồi tàu điện ngầm cùng Đỗ Tiêu, ngửi được mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô, anh lại có phản ứng sinh lý. May mà Đỗ Tiêu không phát hiện ra. Thạch Thiên đành phải cố nghĩ về những bộ phim quái vật, ma quỷ, kinh dị từng xem. Nghĩ suốt đường đi, cuối cùng cũng bình ổn được phản ứng cơ thể trước khi xuống tàu.

Đỗ Tiêu còn ngạc nhiên hỏi: "Anh sao thế?"

Thạch Thiên đỏ tai, mắt lơ đãng, không dám nhìn thẳng vào Đỗ Tiêu.

Giữa trưa Đỗ Tiêu lại nhận được điện thoại từ chị dâu: "Mẹ bảo chị hỏi em thấy sao?"

"À…" Đỗ Tiêu thật khó xử.

Ấn tượng của cô về Tăng Kỳ không tệ, thậm chí có thể nói là khá tốt. Muốn cô trái lương tâm nói người ta không tốt, cô thật không nói được. Cuối cùng cô vẫn trả lời khách quan: "Anh ấy cũng được…"

"Vậy tốt quá!" Giọng Vũ Lệ Thanh rõ ràng vui vẻ hơn hẳn: "Vậy thử tìm hiểu một thời gian xem sao. Sếp chị nói là mẹ của cậu ta có gọi điện, bảo cậu ta rất ưng em. Chị thấy có thể thử."

"À…" Đỗ Tiêu lại khó xử.

Nói "cũng được" là đánh giá khách quan về Tăng Kỳ, nhưng không có nghĩa là Đỗ Tiêu có ý gì với anh ta. Thực tế là tối qua khi nằm tắt đèn chưa ngủ, cô không kiểm soát được lại nhớ về Thạch Thiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!