Chương 29: (Vô Đề)

Tâm trạng của Đỗ Tiêu không được tốt cho lắm suốt cuối tuần qua. May mắn là Tiết Duyệt cũng chỉ là một người bình thường cần đi làm kiếm tiền. Dù lịch làm việc và nghỉ ngơi của cô ấy khá ngược với số đông, nhưng vẫn rất có quy củ. Mỗi sáng khi Đỗ Tiêu đi làm, Tiết Duyệt vẫn còn đang ngủ, và tối về thì cô ấy vẫn chưa tan ca. Hai người cứ thế không gặp mặt, những ngày qua trôi qua khá yên bình.

Thông thường vào tối thứ sáu, Đỗ Tiêu ngủ rất say, hoàn toàn không hay biết Tiết Duyệt và bạn trai về lúc nào. Nhưng đêm thứ sáu này, cô chợt tỉnh giấc vào lúc nửa đêm. Lấy điện thoại ra xem, đã 4 giờ sáng.

Nghe thấy có tiếng động bên ngoài, cô nhẹ nhàng bước đến, áp tai vào cửa lắng nghe.

Những âm thanh từ bên ngoài ban đầu khiến cô bối rối, nhưng khi nhận ra chúng là gì, máu dồn hết lên đầu, mặt đỏ bừng. Đúng là hai kẻ b**n th**! Đại b**n th**!

Bình thường khi ở nhà buổi tối, Đỗ Tiêu hay ngồi trên chiếc sofa đó xem TV. Có khi còn nằm, tựa, ngả người… giờ nhớ lại thấy ghê tởm vô cùng.

Trước khi ngủ, Đỗ Tiêu đã kê ghế chặn cửa, giờ cô lại nhẹ nhàng quay lại giường, lôi chiếc vali lớn ra đặt lên ghế để tăng trọng lượng. Sau đó chui vào chăn, kéo chăn trùm kín tai, cố gắng ngủ tiếp.

Sáng thứ bảy cô dậy rất sớm, áp tai vào cửa nghe ngóng cẩn thận. Sau khi chắc chắn bên ngoài đã yên tĩnh, cô nhanh chóng ra ngoài rửa mặt. Không kịp ăn sáng, cô chỉ vội vàng khoác ba lô lên vai rồi đi thẳng ra ga tàu điện ngầm về nhà.

Ra khỏi tàu điện ngầm, cô nhìn giờ và nghĩ chắc mọi người trong nhà vẫn còn đang ngủ, dù sao cũng là ngày nghỉ cuối tuần mà. Cô ghé vào một cửa hàng đồ ăn nhanh gần nhà để giải quyết bữa sáng, lướt điện thoại một lúc rồi mới về nhà khi thấy đã đến giờ.

Đỗ Tiêu có chìa khóa riêng, lần nào về cũng tự mở cửa. Nhưng lần này, cô vừa tra chìa khóa vào ổ, xoay được nửa vòng thì cửa đã được mở từ bên trong. Một người phụ nữ trung niên da trắng, gương mặt xa lạ tươi cười nhìn cô: "Em là Đỗ Tiêu phải không? Vào đi, mọi người đang đợi em đấy."

Đỗ Tiêu sững người, buột miệng hỏi: "Chị là ai ạ?"

Người phụ nữ trung niên vừa né người nhường đường vừa cười nói: "Chị họ Mã, chị mới đến."

"Tiêu Tiêu về rồi à." Chị dâu Vu Lệ Thanh đón cô, nét cười trên môi. Sắc mặt chị trông khá hơn trước nhiều, không chỉ tinh thần tốt mà còn gầy đi. Vẻ phù nề hai tháng trước như đã biến mất, cả người trông lại xinh đẹp hơn.

"Đây là chị Mã." Vu Lệ Thanh cười giới thiệu với Đỗ Tiêu, "Chị Mã từ nay sẽ là cô giúp việc nhà mình, chị ấy sẽ chuyên chăm sóc Bân Bân."

Đỗ Tiêu hơi giật mình.

Như nhận ra vẻ ngạc nhiên của Đỗ Tiêu, Vu Lệ Thanh nói: "Có chị Mã chăm Bân Bân, chị có thể đi làm trở lại rồi."

Khi nói câu đó, chị tỏa sáng rạng rỡ, hoàn toàn không còn vẻ mệt mỏi ủ rũ trước đây, như thể đã trở lại thành người phụ nữ xinh đẹp, tài giỏi ngày xưa.

Đỗ Tiêu ngừng một chút rồi nói: "Vậy thì tốt quá ạ!" Đây là chuyện tốt, cô nên vui mừng cho chị dâu.

Đỗ Tiêu đeo ba lô, đi về phía phòng mình. Dù giờ phòng đang là của chị Vu Lệ Thanh và bé Bân Bân, nhưng cô vẫn quen treo ba lô lên giá áo trong phòng rồi mới đi rửa tay.

Nhưng vừa đẩy cửa, cô đã đứng sững người. Căn phòng đã thay đổi, giường của bé vẫn còn đó, nhưng bộ chăn ga gối đệm chị Vu Lệ Thanh dùng khi ngủ ở đây trước đây đã được thu đi, thay vào đó là một bộ mới. Bên mép giường còn có thêm vài chai lọ đồ dùng cá nhân và một chiếc lược.

Chị Mã đi theo sau, nhiệt tình nói với Đỗ Tiêu: "Giờ chị ở phòng này, em cần lấy gì không? Để chị lấy giúp!"

Có một khoảnh khắc Đỗ Tiêu không thốt nên lời.

Im lặng một lúc cô mới nói: "Dạ… em muốn rửa tay ạ." Rồi cô đeo nguyên ba lô đi rửa tay, sau đó ra đặt ba lô ở phòng khách.

Đến bữa trưa, mẹ Đỗ hỏi sao con gái còn đeo cả ba lô to như vậy. Đỗ Tiêu nói dối là tối nay hẹn ăn cơm với Hoàng Thán, bảo mang theo ít đồ. Hoàng Thán là bạn thân của cô từ thời cấp ba, cả nhà đều quen biết cô gái đó nên không ai nghi ngờ gì.

Từ khi Đỗ Tiêu đi làm, mẹ đã lùi giờ đóng cửa muộn hơn. Sau khi cô rời nhà, tất nhiên cũng chẳng còn chuyện đóng cửa hay không nữa. Nhưng mẹ vẫn không quên nhắc cô vài câu, dặn dù là tối cuối tuần cũng đừng chơi quá khuya, về sớm một chút, con gái ra ngoài tối không an toàn các kiểu. Đỗ Tiêu không nói gì, vừa gắp cơm vừa gật đầu: "Vâng vâng."

Vì đã nói dối, Đỗ Tiêu không ăn cơm tối ở nhà nữa, chiều đã rời đi. Ngồi trên tàu điện ngầm, ôm chiếc ba lô to, cô thẫn thờ.

Để tránh hai kẻ b**n th** kia, cô vốn định về nhà ở hai ngày cuối tuần. Trong ba lô là quần áo ở nhà, đồ ngủ và mỹ phẩm dưỡng da.

Cô đã nghĩ mọi thứ khá ổn. Giờ chị Vu Lệ Thanh và bé Bân Bân ở phòng cô, anh trai ở phòng của anh ấy, cô định nhờ anh trai chịu khó một chút, ngủ sofa hai hôm. Dù sao cũng không lâu, thứ hai cô sẽ về.

Nhưng cô không ngờ nhà đã thuê một cô giúp việc, chiếm mất căn phòng nguyên của cô, còn anh chị thì ngủ trong phòng riêng của họ. Cô giúp việc ban đêm trông Bân Bân, cô không thể bắt anh trai ngủ sofa, còn mình thì chen chung giường đôi với chị dâu. Mọi người… không thân thiết đến mức có thể ngủ chung giường.

Đỗ Tiêu ngồi trên tàu điện ngầm, chợt nhận ra nhà đã hoàn toàn không còn chỗ cho cô nữa.

Cô rời khỏi căn nhà này, và rốt cuộc không thể trở về được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!