Vào giờ tan tầm, Đỗ Tiêu nhận được tin nhắn WeChat từ Thạch Thiên: "Em thích ăn gì? Có món gì ưa thích đặc biệt không? Có kiêng kị món nào không?"
Đỗ Tiêu trả lời: "Sao vậy anh?"
Thạch Thiên: "Không phải đã hẹn là khi xuất viện sẽ mời em đi ăn sao? Tôi muốn tìm hiểu trước xem em thích ăn gì."
Đỗ Tiêu chợt nhớ đến chuyện hồi trưa, khi Vương Tử Đồng và mấy cô bạn xì xào về việc Vương Lâm đi ăn với đồng nghiệp nam khác phòng. Vậy việc cô đi ăn với người khác thế này… tính là gì đây?
"Ơ…" Cô gọi Vương Tử Đồng, rụt rè hỏi ý kiến: "Có một anh mời em đi ăn, có nên đi không?"
"Ai vậy? Sao lại mời đi ăn? Người ta đang thả thính em à?" Vương Tử Đồng tò mò.
"Thì… em giúp anh ấy làm việc gấp, rồi anh ấy bảo muốn cảm ơn bằng bữa cơm." Đỗ Tiêu giải thích.
"Lý do chính đáng mà. Có vấn đề gì đâu?" Vương Tử Đồng không hiểu.
"Chắc chỉ có hai đứa thôi. Lúc trưa các chị không phải nói… về chuyện kia sao? Em không biết có nên đi không nữa." Đỗ Tiêu băn khoăn.
Vương Tử Đồng nhìn cô chằm chằm, lúc này gương mặt cô ấy có thể đọc được hoàn hảo thành "bức ảnh thiểu năng trí tuệ. jpg".
Đỗ Tiêu nuốt nước bọt, giải thích: "Em… em chưa bao giờ đi ăn riêng với con trai nào ngoài anh trai."
Vương Tử Đồng không tin: "Không thể nào không có ai theo đuổi em chứ?"
Đỗ Tiêu ngẫm nghĩ, thực ra từ nhỏ đến lớn có khá nhiều con trai theo đuổi cô, từ tiểu học cặp sách đã luôn tìm thấy những mẩu giấy nhỏ. Vì thế mẹ cô canh chừng cô rất nghiêm ngặt, sợ cô yêu sớm. Lớn thêm chút nữa thì có anh trai, mấy cậu con trai dám tán tỉnh cô trên đường tan học đều bị anh dọa chạy mất.
"Gia đình em quản em nghiêm quá." Tào Vân chen vào nói, "Nhưng bây giờ em lớn thế này rồi, chắc họ không quản nữa đâu nhỉ?"
Vương Tử Đồng cũng hỏi: "Đến giờ em vẫn chưa có bạn trai, gia đình không lo lắng sao? Không ai giới thiệu cho em à?"
Đỗ Tiêu hơi đắc ý: "Không, nhà em không như thế đâu."
Khi đang chấm bài, mẹ Đỗ không nhịn được dỏng tai nghe điện thoại của cô Lưu bên cạnh. Đợi cô Lưu cúp máy, bà tháo kính xuống, hỏi: "Cô Lưu này, con gái cô không phải mới tốt nghiệp năm nay sao? Sao đã vội giới thiệu đối tượng cho cháu rồi?"
Trong ấn tượng của bà, con gái cô Lưu mới đến trường nửa năm trước, gặp qua, cao ráo xinh đẹp.
"Đúng vậy, tốt nghiệp rồi, 22 tuổi rồi, phải bắt đầu lo chứ!" Cô Lưu nói.
"Không cần đâu…" Mẹ Đỗ lúng túng. Bà đến giờ cũng chưa nghĩ đến chuyện phải lo cho Đỗ Tiêu.
"Chị không biết đâu." Cô Lưu bắt đầu than thở, "Giới trẻ bây giờ kén chọn lắm, khác hẳn thời chúng mình. Nhiều đứa bây giờ sao? Không yêu đương, không kết hôn, không sinh con! Mình phải lo cho tụi nó thôi.
Nhất là mấy đứa con gái. Giờ động một tí là nói nữ quyền, bảo cưới xin sinh đẻ trì hoãn sự nghiệp, không thích kết hôn, chê kết hôn làm giảm chất lượng cuộc sống. Sự nghiệp thì đương nhiên quan trọng rồi, không thì tôi cho con vào đại học làm gì? Nhưng đâu thể không kết hôn được. Nếu gia đình không lo thì còn ai lo nữa? Cứ thế này, sớm muộn gì cũng thành ế chổng."
"À phải rồi, con gái chị có người yêu chưa? Tôi nhớ cháu còn lớn hơn con gái tôi một chút?" Cô Lưu hỏi, "Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?"
"Nó chưa nhắc đến chuyện người yêu. Tôi quản nó từ nhỏ, không cho yêu sớm." Mẹ Đỗ đáp, "Tháng Hai tới là nó… tròn 25."
Nói xong, chính mẹ Đỗ cũng giật mình. Trong nhận thức của bà, con gái út vẫn luôn là đứa trẻ. Không ngờ… đã sắp 25 rồi sao?
Cô Lưu ngạc nhiên: "Lớn vậy rồi? Chị chưa mai mối cho cháu lần nào sao?"
Mẹ Đỗ nói: "Không, tôi thấy nó còn…" Chữ "nhỏ" đã đến bờ môi mà sao cũng không thốt ra được.
25 tuổi, thật sự không nhỏ nữa. Mẹ Đỗ chợt tỉnh ngộ.
"Vậy chị phải nhanh lên." Cô Lưu khuyên, "Con gái ấy, qua 25 là xuống giá liền! Tôi nói cho chị nghe này, mấy anh chàng hơi ưu tú một chút, khi họ 22-23 tuổi, họ muốn tìm con gái 22-23. Đến 25-26 tuổi, họ vẫn muốn tìm con gái 22-23. Đến 30 tuổi sự nghiệp thành công, họ vẫn muốn tìm con gái 22-23! Trên thị trường hôn nhân, giá trị của con gái tỷ lệ nghịch với tuổi tác!
Tuổi càng cao, yêu cầu với đàng trai càng phải hạ thấp xuống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!