Mọi thủ tục kiểm tra đều do Đỗ Tiêu lo liệu.
Ban đầu Thạch Thiên chỉ định diễn một chút thôi, ai ngờ đau đến mức không thể di chuyển nổi, muốn nằm hay đứng dậy đều phải nhờ vào Đỗ Tiêu đỡ. Kết quả kiểm tra cho thấy anh bị tắc ruột cấp tính không hoàn toàn.
"Sáng mai phải phẫu thuật." Bác sĩ thông báo.
Đỗ Tiêu lại tất tả lo thủ tục nhập viện cho Thạch Thiên. Anh đọc mật mã thẻ ngân hàng cho cô. Sau khi hoàn tất thủ tục, cô còn tìm được một nam điều dưỡng cho anh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn đồng hồ đã hơn 2 giờ sáng.
Thạch Thiên thực sự áy náy. Ban đầu anh chỉ muốn xin số điện thoại của Đỗ Tiêu, nào ngờ mọi chuyện lại rối tung lên thế này, càng không ngờ Đỗ Tiêu… lại là một cô gái như vậy.
Không, không phải là không ngờ. Trong những lần mơ mộng 8 phút đó, chẳng phải anh luôn tưởng tượng cô là một cô gái vừa hiền lành vừa dịu dàng như thế sao?
Giờ phút này, chẳng phải là lúc giấc mơ trở thành hiện thực hay sao?
Thạch Thiên chợt thấy những do dự trước đây của mình thật buồn cười, khi anh sợ những tưởng tượng đẹp đẽ sẽ tan biến. Cô gái thật sự còn tuyệt vời hơn những gì anh nghĩ.
"Em về đi, mau về nhà nghỉ ngơi." Anh nói.
Rồi gửi cho cô một mã QR: "Đừng tự bắt taxi, không an toàn đâu. Tôi gọi xe cho em."
Đỗ Tiêu giao Thạch Thiên cho điều dưỡng, cũng thấy mình không còn việc gì ở đây nữa. Cô thầm nghĩ chàng trai này khá chu đáo, biết gọi xe
cho cô. Cô cảm thấy mình đã không giúp nhầm người. "Vậy tôi về nhé, tạm biệt anh."
"Tạm biệt…" Thạch Thiên lưu luyến.
Đỗ Tiêu đi tới cửa quay đầu lại, thấy Thạch Thiên vẫn nhìn cô đầy hy vọng, cô chợt cảm thấy có lỗi như thể mình vô tình bỏ rơi anh. Nhớ ra anh là một chàng trai xa nhà, trong phút nông nổi, cô nói: "Ngày mai tôi sẽ đến thăm anh."
Lập tức, đôi mắt chàng trai bừng sáng như có đốm lửa, ánh mắt nhiệt thành ấy khiến người ta không khỏi xao xuyến.
"Thật… thật không?" Thạch Thiên nói lắp.
Đỗ Tiêu vừa nói ra khỏi miệng đã hối hận. Nói cho cùng hai người còn xa lạ, sao cô lại vội vàng nhiệt tình như vậy?
Nhưng khi thấy gương mặt Thạch Thiên ửng hồng vì vui sướng, cô chẳng còn hối hận nữa. Cô không ngờ anh lại vui đến thế.
"Chắc là vì anh ấy một mình xa nhà nên cô đơn quá", cô nghĩ. "Lúc ốm đau người ta yếu đuối nhất, không có ai bên cạnh thật đáng thương." Nghĩ vậy, cô gật đầu hứa chắc: "Ừm, tôi nhất định sẽ đến."
Thạch Thiên gọi cho cô xe VIP của hãng Thần Châu, một chiếc BMW sang trọng. Tài xế trông rất đáng tin cậy, đưa Đỗ Tiêu về nhà an toàn lúc 2 giờ sáng.
Giờ này Tiết Duyệt vẫn chưa về. Chú hamster nhỏ đang chạy vui vẻ trong bánh xe.
"Tại em đấy! Làm chị lăn lộn cả đêm!" Đỗ Tiêu xoa xoa nó, ngáp một cái rồi đi rửa mặt đánh răng ngủ.
Vừa chạm gối đã thiếp đi, cho đến khi bị điện thoại của mẹ đánh thức. "Con về ăn cơm không?" Mẹ hỏi.
"Trời ơi!" Đỗ Tiêu nhìn đồng hồ, đã hơn 10 giờ!
"Không về đâu ạ," cô đáp. "Con có người bạn đang nằm viện, hôm nay con phải đi thăm anh ấy."
"À, vậy con mua chút quà, trái cây gì đó. Đừng đi tay không, không hay." Mẹ dặn.
Đỗ Tiêu nghe lời, nghĩ ngay đến cửa hàng hoa quả và quà tặng ngay cổng bệnh viện. Cô đi thẳng đến bệnh viện, mua một giỏ trái cây.
Nói thật thì không phải món quà quá tâm huyết. Nhưng hai người cũng không thân thiết, cô cũng chẳng biết anh thích gì, một giỏ trái cây cũng đủ thể hiện tấm lòng thăm hỏi.
Đỗ Tiêu đến hơi muộn, gần trưa, Thạch Thiên đã phẫu thuật xong. Anh nằm trên giường, treo chai dịch truyền, sắc mặt rất tái. Ai phẫu thuật mổ bụng thì cũng vậy thôi, sắc mặt không thể tốt được, tổn thương nguyên khí mà.
Nhưng khi thấy Đỗ Tiêu xuất hiện ở cửa, đôi mắt Thạch Thiên vẫn sáng lên trong thoáng chốc. Đỗ Tiêu ngỡ mình hoa mắt, sao trong phút giây ấy như thể gương mặt anh nở hoa vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!