Chương 23: (Vô Đề)

Nếu được tạo hóa cho thêm một cơ hội nữa, anh nhất định sẽ không đắm chìm trong cảm giác yêu đơn phương với vẻ đẹp xa xôi mơ hồ ấy nữa.

Anh sẽ nắm chắt cơ hội, thực sự bước đến trước mặt cô gái đó.

Tối thứ sáu, khi Thạch Thiên lại một lần nữa thất vọng, anh thực sự nghĩ rằng không còn cơ hội gặp lại Đỗ Tiêu nữa rồi. Anh cố chịu đựng cơn đau âm ỉ ở vùng bụng từ trưa, một mình lên tàu điện ngầm, quyết định đặt dấu chấm hết cho mối tình đơn phương này.

Cơ thể anh vốn luôn khỏe mạnh, dù cảm thấy khó chịu cũng không đi bệnh viện ngay, chỉ uống chút nước ấm rồi không để tâm nữa. Vì đau quá nên thứ bảy anh chẳng đi đâu cả, ở nhà lướt web cả ngày, cố chịu đựng cơn đau, hy vọng nó sẽ tự khỏi.

Đến tối, khi phải vịn tường mới đi được, Thạch Thiên cuối cùng cũng nhận ra, nếu không đi bệnh viện có khi mạng xã hội sẽ có thêm một tin: "Thanh niên cô đơn chết trong căn hộ ở Bắc Kinh, không người thân bên cạnh, một tuần sau mới phát hiện thi thể".

Anh ôm laptop, vừa tìm triệu chứng trên Baidu, vừa nhắn tin hỏi một người bạn học ngành y từ cấp ba, vừa đăng lên nhóm "Lập trình viên bá đạo thiên hạ": "Tôi đau bụng quá, đi không nổi, định đi bệnh viện đây. Mai không điểm danh thì báo công an nhặt xác giùm tôi nhé."

Sau khi tìm hiểu xong, anh tra bệnh viện gần đó rồi gọi xe đến thẳng bệnh viện ở Tây Trực Môn.

Anh không thể ngờ được, cơn bệnh này hóa ra là trời phạt anh vì đã do dự chần chừ bỏ lỡ cô ấy, đồng thời cũng cho anh thêm một cơ hội nữa.

Khi anh đang cố chống chọi với cơn đau, vừa ngẩng đầu lên, anh thấy khuôn mặt mà anh nhớ nhung ngày đêm, nhiều lần xuất hiện trong mơ – cô nàng "XIAOXIAO"! Cô gái trên tàu điện của anh!

Tai anh như vang lên nhạc nền "Hello Lady", còn thấy Thái Thượng Lão Quân và Như Lai Phật Tổ mỉm cười gật đầu với anh: "Phát huy nhé."

Khi tiếng nhạc vừa tắt, anh nghe giọng nói dịu dàng đặc trưng của Đỗ Tiêu: "Anh… anh không sao chứ?"

Lần này đầu óc Thạch Thiên cuối cùng cũng không đơ ra nữa! Chỉ số thông minh của anh cuối cùng cũng được dùng vào kỹ năng "tán gái" lần

đầu tiên trong đời, trong tích tắc khai thông hai kinh mạch Nhâm Đốc, trực tiếp phong làm minh chủ võ lâm.

Anh nghiêng người, ngã xuống.

Trong thế giới coi trọng ngoại hình này, người đẹp luôn nhận được thiện ý từ khắp nơi. Thạch Thiên với vẻ ốm yếu, ánh mắt tràn đầy sự phụ thuộc và chờ đợi, trong tích tắc khiến Đỗ Tiêu như thấy những chú mèo con chó con đáng yêu trong cửa hàng thú cưng mà cô thích nhưng không thể mua, cô không kìm được đưa tay ra đỡ anh.

Chàng trai nhanh như chớp nắm lấy cánh tay cô, lực không đến mức làm cô đau nhưng siết chặt, như sợ cô sẽ chạy mất vậy.

Đỗ Tiêu để anh mượn một tay làm điểm tựa, tay kia đỡ lưng anh, từ từ đỡ anh đứng dậy khỏi mặt đất, lên cao, lên cao, lên cao nữa…

Đỗ Tiêu: "…"

Cao quá! Có vẻ còn cao hơn cả anh trai cô!

Đỗ Tiêu đỡ chàng trai cao lớn nhưng ốm yếu ngồi xuống ghế bệnh nhân, cô muốn rút tay về nhưng không được – anh nắm chặt tay cô không buông, còn tựa nửa người vào cánh tay cô. Đỗ Tiêu cảm giác nếu cô cố rút tay về, người này sẽ ngã xuống đất ngay lập tức, đành phải để anh mượn tay tiếp.

Bác sĩ Tăng có y đức liếc nhìn đầy ý nghĩa, hỏi: "Sao thế?"

Thạch Thiên đáp: "Từ thứ sáu tôi đã đau bụng dữ dội, hôm nay đau đến mức đi không nổi, tôi tìm trên Baidu, nghi là tắc ruột cấp tính, các triệu chứng đều phù hợp."

Bác sĩ Tăng nhìn lên trần nhà.

Điều bác sĩ ghét nhất là kiểu người này, chỉ cần biết dùng Baidu đã tưởng mình là chuyên gia y học, cậu ta còn nghĩ mình hiểu hơn cả bác sĩ! Giỏi thế thì đến gặp bác sĩ làm gì, sao không tự mổ trong bếp nhà mình đi?

Bác sĩ Tăng đảo mắt, nói với bệnh nhân nam: "Cậu, lên giường nằm đi." Rồi ngẩng lên nói nhẹ nhàng với bệnh nhân nữ: "Cô có thể về rồi."

Đỗ Tiêu "dạ" một tiếng nhưng không nhúc nhích. Về gì chứ, chàng trai này còn đang nắm tay cô mà, thấy anh ta yếu thế này, cô cũng không dám giằng ra.

Thạch Thiên xoay người ngẩng đầu nhìn kỹ Đỗ Tiêu, thấy sắc mặt cô bình thường, tuy không biết sao cô lại xuất hiện ở phòng cấp cứu nhưng trông không có vẻ bị bệnh hay bị thương gì, anh mới yên tâm.

"Có thể… phiền cô…" Anh th* d*c từng hơi, đáng thương hỏi.

Đỗ Tiêu làm sao từ chối được, đành nói: "Cẩn thận nhé…" rồi đỡ anh chậm rãi bước đến mép giường.

Bác sĩ Tăng: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!