"Nếu bị chuột hamster cắn thì phải đi tiêm phòng dại." "Nếu bị chuột hamster cắn thì phải đi tiêm phòng dại." "Nếu bị chuột hamster cắn thì phải đi tiêm phòng dại." Chuyện quan trọng phải nói ba lần.
Đỗ Tiêu không quan tâm trên mạng có bao nhiêu người khoe khoang kiểu "Tôi bị cắn mấy chục năm rồi, có tiêm phòng đâu mà vẫn sống nhăn" hay "Chưa từng nghe ai chết vì bị hamster cắn cả". Cô không định đem mạng sống của mình ra đánh cược xem những lời đó có đúng không.
Vắc
-xin phòng dại vốn là để phòng cái "vạn nhất" kia mà.
Đỗ Tiêu hiểu rất rõ điều đó, nhưng cô không biết nên đi đâu để tiêm.
Cô vội vàng đóng lồng sắt lại rồi chạy ngay vào nhà vệ sinh, dùng xà phòng rửa vết thương thật kỹ. Sau đó quay về phòng mở laptop, search Google "Tiêm phòng dại ở Bắc Kinh".
Click vào mấy link đầu tiên, cô tìm được danh sách các bệnh viện có tiêm vắc
-xin phòng dại ở Bắc Kinh. Nhưng nhìn kỹ thì đó là thông tin từ ba năm trước, giờ không biết còn chính xác không. Hơn nữa dưới danh sách còn đặc biệt lưu ý nên gọi điện hỏi trước để tránh mất công đi lại, vì tốt nhất là tiêm trong vòng 2 tiếng sau khi bị cắn.
Đỗ Tiêu gọi thử cho bệnh viện gần nhất, may là có người bắt máy. "Có chảy máu không?" – Đầu dây bên kia hỏi.
"Có ạ."
"Vậy phải tiêm huyết thanh, bên này không có, cô qua chỗ khác nhé." "Anh có biết chỗ nào có không ạ?"
"Không biết, tự tìm đi." – Nói xong là cúp máy luôn.
Cũng không trách được thái độ của họ, các bệnh viện lớn ở Bắc Kinh ban đêm đông như xe bus giờ cao điểm, nhân viên y tế bận muốn đứt hơi.
Đỗ Tiêu tiếp tục gọi thêm mấy nơi nữa, hoặc là không có thuốc, hoặc chẳng ai nghe máy.
Từ bỏ việc gọi điện, cô lại lên mạng tìm kiếm. Nhanh chóng phát hiện một bài viết của người cũng từng bị động vật cắn đi tìm chỗ tiêm phòng dại. Bài khá dài nhưng Đỗ Tiêu đọc lướt một lượt, thấy viết rất chi tiết. Người này cũng phải chạy mấy bệnh viện mới tìm được chỗ phù hợp.
Đọc xong, Đỗ Tiêu đóng laptop lại, gọi xe trực chỉ bệnh viện Nhân dân Bắc Đại.
Khi cô nói muốn tiêm phòng dại ở quầy đăng ký, họ chỉ thẳng sang khoa cấp cứu ngoại. Hành lang khoa cấp cứu ngoại đầy những bệnh nhân với vết thương khủng khiếp. Đỗ Tiêu không dám nhìn, cúi gằm mặt đi thẳng vào phòng khám.
Một bác sĩ nam mặc áo blouse trắng đeo khẩu trang đang tỉ mỉ hướng dẫn cách dùng thuốc cho một người ôm cả đống thuốc. Đỗ Tiêu ngoan ngoãn xếp hàng phía sau.
Đợi người kia cảm ơn rồi đi, cô vội vàng đưa phiếu khám bệnh.
Cô gái trẻ xinh xắn đáng yêu, mắt còn hơi đỏ, bác sĩ trẻ liếc nhìn thêm một cái, dịu dàng hỏi: "Cô bị sao vậy?"
Đỗ Tiêu giơ một ngón tay lên, sợ sệt nói: "Tôi bị chuột hamster cắn, đến tiêm phòng dại ạ…" – Cô thấy hơi ngượng không hiểu sao.
Đôi mắt bác sĩ cong cong sau khẩu trang: "Đúng rồi, phải tiêm thôi." Rồi hỏi thêm cô bị cắn khi nào, bao lâu rồi.
Đỗ Tiêu cứ có cảm giác mình bị bác sĩ cười thầm, cầm tờ kê đơn ngượng ngùng đi đóng tiền lấy thuốc. Nhận về một đống lọ nhỏ nhỏ, nhìn qua thấy có cả huyết thanh lẫn vắc
-xin.
Trở lại phòng khám, bác sĩ đang khám cho một bệnh nhân khác. Vừa ngẩng đầu thấy Đỗ Tiêu, anh ta nói ngay: "Cô ra hành lang bên trái, vào phòng tiêm chờ tôi nhé."
Đỗ Tiêu ôm lọ thuốc nhỏ, lẫn trong dòng người đi về phía phòng tiêm. Trước cửa đã có một cụ già đang đứng chờ. Hai người trò chuyện với
nhau.
"Bác cũng đến tiêm phòng dại ạ?" "Ừ, bị mèo cắn. Còn cháu bị gì vậy?" "Cháu nuôi hamster ạ."
"Trời, nuôi cái thứ đó làm gì!"
Đỗ Tiêu đưa tay lên xoa trán. Cửa phòng tiêm mở ra, một cô gái bước ra. Mọi người chào hỏi cô ấy: "Tiêm xong rồi à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!