Đỗ Tiêu không hề hay biết về chàng trai âm thầm để ý mình trên tàu điện ngầm, và đương nhiên cũng không biết rằng anh ta đã hoảng loạn thế nào khi mất dấu cô.
Đêm thứ Hai là đêm đầu tiên cô ngủ lại ở căn phòng thuê. Tiết Duyệt về muộn hơn cô, và khi về đến nhà, thấy mọi thứ sạch sẽ gọn gàng, cô ấy rất hài lòng với người bạn cùng phòng mới của mình.
"Mình mua sữa chua này, cậu uống đi, đừng khách sáo nhé," Tiết Duyệt nói.
Đỗ Tiêu cảm thấy việc ở ghép cũng đơn giản thôi, chẳng khác gì hồi ở ký túc xá đại học. Giờ còn có phòng riêng, không gian riêng tư tốt hơn nhiều, coi như một bản nâng cấp vậy.
Đang ngồi trong phòng lướt web thì điện thoại của anh trai Đỗ Cẩm gọi đến.
"Tiêu Tiêu, em dọn ra ngoài ở thật à?" Giọng anh không còn ấm áp như thường ngày, nghe nặng trĩu u ám.
Đỗ Tiêu im lặng một lát rồi đáp: "Vâng."
Đầu dây bên kia cũng im lặng nặng nề, một lúc sau Đỗ Cẩm mới lên tiếng: "Về nhà đi em. Mẹ đang ngồi bên giường em, khóc mãi đó."
Nước mắt lập tức dâng lên trong khóe mắt Đỗ Tiêu.
Cô che micro điện thoại lại, hít một hơi thật sâu để giọng được vững vàng rồi mới cầm điện thoại lên, bình tĩnh nói: "Anh à, em 25 tuổi rồi. Người trẻ tuổi như em tự thuê nhà ở riêng là chuyện bình thường. Mẹ chỉ là… chỉ là quá lo lắng thôi. Em có phải là không về nhà nữa đâu, chỉ là dọn ra ngoài ở thôi mà. Mẹ có thể sẽ buồn một thời gian, nhưng rồi sẽ quen thôi."
Đỗ Cẩm lại im lặng thật lâu trước khi nói: "Tiêu Tiêu, về nhà đi em…"
Đỗ Tiêu hiểu rõ. Câu trước anh nói thay mẹ, còn câu này là lời của chính anh.
"Anh à, mọi người đều xem thường em quá." Cô cố gắng cười, "Căn phòng em thuê tốt lắm, đi làm chỉ cần bắt tuyến số một, tiện lợi cực kỳ. Anh à…"
Cô ngừng lại, hít một hơi rồi nói tiếp: "Con nhà người ta còn tự thuê nhà, tự chuyển nhà, tự đi thành phố khác lập nghiệp được. Tại sao em lại không thể chứ?"
Đó hoàn toàn là chuyện khác, Đỗ Cẩm biết Đỗ Tiêu dọn đi không phải vì muốn lập nghiệp hay độc lập gì cả, mà đơn giản là vì ở nhà quá chật chội. Nguyên nhân đều nằm ở anh cả.
"Tiêu Tiêu…" Qua điện thoại truyền đến giọng mũi nặng trĩu của Đỗ Cẩm, anh hạ giọng thật thấp: "Anh xin lỗi…"
Đỗ Tiêu ngước nhìn trần nhà, cố nén nước mắt: "Không sao đâu anh. Em chỉ mong mọi người… đều ổn là được."
Đỗ Cẩm "ừm" một tiếng nghẹn ngào. Sau đó anh hỏi địa chỉ cụ thể và tình hình bạn cùng phòng của Đỗ Tiêu, đòi số điện thoại bàn.
"Phòng này không có điện thoại bàn đâu, anh cần tìm em thì gọi di động là được." Đỗ Tiêu nói.
"Vậy em đưa tên và số điện thoại bạn cùng phòng cho anh," Đỗ Cẩm dặn, "Đưa số của anh cho bạn ấy nữa, nói là người liên hệ khẩn cấp, nếu có chuyện gì thì bảo bạn ấy gọi cho anh."
Đỗ Tiêu đồng ý.
Sau khi cúp máy, cô đi tìm Tiết Duyệt xin số điện thoại, thêm WeChat cho nhau. Rồi nói về chuyện liên hệ khẩn cấp, đưa số của Đỗ Cẩm cho Tiết Duyệt.
"Anh trai cậu còn quan tâm cậu ghê." Tiết Duyệt có vẻ ngưỡng mộ.
"Còn cậu?" Đỗ Tiêu hỏi, "Cậu có muốn tớ lưu một số liên hệ khẩn cấp không?"
Tiết Duyệt suy nghĩ một lát rồi nói: "Được."
Cô ấy ngồi xuống sofa, vừa lật danh bạ điện thoại vừa kể: "Mới đây có tin một cô gái ở một mình, bị viêm não cấp tính gì đó, ngã xuống đất không dậy nổi, nằm hai ngày trời. May có người bạn hẹn ăn cơm, đợi mãi không thấy, gọi điện liên lạc cũng không được, cảm thấy có gì đó không ổn nên báo công an phá cửa vào. Lúc đó mới đưa được đi cấp cứu. Suýt chết luôn đấy. Đấy, thanh niên thời nay sống một mình là thế.
Haiz, ra đường ở riêng, không dễ dàng gì."
Cô ấy gửi một dãy số cho Đỗ Tiêu. "Đây là số ai vậy?" Đỗ Tiêu hỏi.
"Bạn trai tớ. Nếu tớ có chuyện gì thì cậu cứ gọi cho anh ấy." Tiết Duyệt đáp.
"À, cậu là người Bắc Kinh à?" Tiết Duyệt đột nhiên hỏi. "Sao một cô gái Bắc Kinh như cậu lại không ở nhà?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!