Bà Đỗ – người phụ nữ luôn tỏ ra mạnh mẽ cả đời, giờ đây như một quả bóng bay xì hơi khi Đỗ Tiêu vạch trần chuyện căn nhà.
Lần đầu tiên, bà để lộ ra vẻ yếu đuối khiến Đỗ Tiêu đau lòng. Chính lúc này, cô chợt nhận ra việc mình luôn coi cha mẹ như những cây đại thụ vững chãi chỉ là ảo tưởng một chiều. Mẹ cô không chỉ đã già đi, mà còn yếu đuối như bao người khác, cũng bất lực trước những khó khăn to lớn của cuộc sống.
Đứng trước một người mẹ như vậy, Đỗ Tiêu nhận ra mình mạnh mẽ hơn những gì cô tưởng. Nhưng đồng thời, việc buộc mẹ phải bộc lộ sự yếu đuối khiến cô đau đớn.
Song cuộc sống đã đến lúc phải đối diện với sự thật phũ phàng, không ai có thể lùi bước.
"Con sẽ chuyển đi vào tuần sau" Cô cúi đầu nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Bà Đỗ chợt nhận ra, việc con gái chuyển đi là quyết định đã được đưa ra, và không còn ý định thỏa hiệp nữa. Bởi vì họ… đã làm tổn thương trái tim con gái trước.
Cuộc sống như hoàn toàn vuột khỏi tầm kiểm soát của bà. Bà dùng căn nhà để đổi lấy một cuộc hôn nhân trọn vẹn cho con trai, để cháu nội không mất đi mẹ, nhưng kết quả lại sắp mất đi con gái. Và đây, chính là sự lựa chọn do bà tạo ra.
Thân thể bà như chợt còng xuống, mất hết sức lực, già đi nhanh chóng.
Bà cảm nhận rõ sự yếu ớt và mệt mỏi lan tỏa từ sâu trong cơ thể, cảm thấy mình không thể chịu đựng thêm nữa, nhưng bà… vẫn cố gắng cứng rắn.
"Không được!" Bà cố tỏ ra mạnh mẽ dù trong lòng yếu đuối, "Mẹ tuyệt đối không đồng ý! Con là con gái, làm sao có thể tự ý ra ngoài ở! Không được!"
"Mẹ quan tâm con như vậy," Đỗ Tiêu ngẩng đầu, đôi mắt đen láy như hai dòng mực, "Vậy tại sao chuyện căn nhà mẹ không nói với con một tiếng?"
Bà Đỗ run rẩy.
Con gái bà từ nhỏ đã ngoan ngoãn, biết ý, là đứa con hiểu chuyện, chưa bao giờ nói những lời cay đắng tổn thương người như thế. Bà cảm thấy nỗi sợ hãi mất mát dâng trào, vẻ cứng rắn cố tỏ ra không thể duy trì được nữa.
"Tiêu Tiêu! Tiêu Tiêu!" Bà nhìn vào mắt con gái, vội vàng giải thích, "Anh con định dẫn chị dâu và Bân Bân ra ngoài thuê nhà, con…"
Nói được nửa chừng bà vội sửa lời: "Ba mẹ không chấp nhận được. Nhà mình vẫn ở được, nhà ai lại để con trai, con dâu dẫn cháu đi thuê nhà!"
"Chị dâu con đòi ly hôn với anh con! nó bảo nó chịu không nổi, nói hôn nhân kéo lại cuộc đời của nó! Giờ đây, nó chẳng có gì cả, không nhà cửa, không sự nghiệp, chỉ biến thành bà nội trợ già nua mỗi ngày, nó nói cứ thế này có ngày ngay cả hôn nhân nó cũng giữ không nổi!"
"Nó nghiêm túc muốn ly hôn! Con biết tính chị dâu con mà, cương quyết thế nào rồi, nghĩ gì là làm ngay! Chúng ta không thể để Bân Bân còn nhỏ như vậy đã sống trong gia đình đơn thân, nên đành phải nhượng bộ! Căn nhà là quà tặng, ba mẹ đã ký hợp đồng công chứng, nếu sau này họ ly hôn mà do lỗi của anh con, chị dâu con sẽ được chia 50% quyền tài sản. Còn nếu lỗi thuộc về nó, nó sẽ tự động mất phần tài sản đó, chuyển cho Bân Bân…"
Đỗ Tiêu im lặng lắng nghe. Đợi khi mẹ cuối cùng cũng ngừng lại, cô khẽ nói: "Con hiểu rồi, mẹ."
Cô thật sự hiểu. Tình huống là vậy, hoàn cảnh là vậy. Nhà chỉ có một căn, một bên là con trai và cháu nội, một bên là con gái, cha mẹ đã làm điều mà đại đa số cha mẹ Việt Nam sẽ chọn.
Cô hiểu. Và cô quyết định chuyển đi. Không ai có thể ngăn cản.
Sắc mặt bà Đỗ tái nhợt, nhận ra mình đã hoàn toàn mất kiểm soát với con gái, bởi trước đó bà đã đánh mất tư cách kiểm soát – chính bà đã từ bỏ con gái trước, không phải con gái từ bỏ bà.
Đỗ Tiêu rửa sạch chén đĩa cuối cùng trong bồn, nhẹ nhàng nói: "Con về phòng." Rồi xoay người rời đi.
Bà Đỗ kiệt sức. Bà tháo găng tay cao su, quay người che miệng, khóc không thành tiếng.
Đêm đó bà Đỗ ngủ không ngon, sáng chủ nhật khi bà thức dậy, Đỗ Tiêu đã ra ngoài.
"Nó đi đâu?" Bà hoảng hốt hỏi.
Đỗ Cẩm nhìn bà kỳ lạ, đáp: "Em ấy bảo đi dạo phố với bạn." "Nó có mang theo gì không?" Bà Đỗ truy hỏi.
"Có mang gì đâu." Đỗ Cẩm không hiểu, "Chỉ đeo mỗi cái túi thôi." Bà Đỗ ngồi im trên ghế sofa, không nói gì.
Vu Lệ Thanh liếc nhìn bà, ôm Bân Bân, lặng lẽ trốn về phòng.
Đỗ Tiêu đã đi xem phòng trọ. Khi cô đến, đúng lúc cô gái kia dọn đồ xong và chuẩn bị đi.
Cô ấy nói: "Đợi chút." Rồi gõ cửa phòng ngủ bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!