Cửa phòng đột ngột bị đẩy ra, không biết đụng phải thứ gì mà phát ra tiếng động cực lớn.
Đỗ Tiêu giật mình quay lại. Người vừa vào bật đèn lên, ánh sáng chói
chang khiến cô phải nhắm nghiền mắt lại, rồi ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết của Jacky.
Đỗ Tiêu mở to mắt, sợ hãi nhìn một người đàn ông béo lùn đang đánh đập Jacky túi bụi, giải thích cho những vết thương trên mặt anh ta.
"Đồ khốn nạn! Mày dám cặp kè với vợ tao!" "Tao cho mày tuyệt tự luôn!"
"Mẹ mày chứ!"
Gã đàn ông vừa chửi tục hung tợn, vừa đấm đá Jacky không thương tiếc. Jacky liên tục kêu thét đau đớn.
Đỗ Tiêu sợ hãi co người lại, liếc mắt về phía cửa, bỗng trợn tròn mắt không dám tin: "Vương Lâm?"
Vương Lâm đang đứng ở cửa. Mặt cô ta tiều tụy, hơi vàng vọt như người bệnh, má có vài vết bầm, rõ ràng cũng bị đánh. Nhưng cô ta nhìn Jacky
bị đánh mà không có ý định can ngăn, ánh mắt nhìn hai người đàn ông đầy oán độc, ghê tởm và căm hận, khiến gương mặt xinh đẹp trở nên dữ tợn.
Đỗ Tiêu vừa kêu một tiếng, ánh mắt Vương Lâm lập tức quay lại. Trong mắt cô ta không còn xin lỗi hay đồng cảm, ngược lại còn lộ ra vẻ khoái trá.
Tim Đỗ Tiêu chùng xuống.
Gã đàn ông béo lùn xoay người tát Đỗ Tiêu một cái!
"Kêu cái gì! Im mồm!" Hắn quát, "Mày cũng là đồ đê tiện! Con đ* thấy đàn ông là dính như keo!"
"Không, tôi không…" Đỗ Tiêu chưa nói hết câu đã ăn thêm một cái tát nữa, ngã lăn ra đất, mắt nổ đom đóm.
"Tưởng mình đẹp lắm hả! Đồ không biết xấu hổ! Mày có bạn trai rồi còn cặp kè với thằng khốn này!" Gã đàn ông tức giận mắng.
Lần này Đỗ Tiêu không dám nói gì nữa. Gã đàn ông này rõ ràng không nghe lọt tai điều gì, cô nói gì cũng chỉ khiến mình bị đau đớn thêm.
Giờ cô đã hiểu ý Jacky khi nói liên lụy cô là sao. Trước đó đã nghe nói Vương Lâm là phụ nữ có chồng, hiển nhiên gã đàn ông mặt mũi bình thường nhưng hung dữ này chính là chồng cô ta. Rõ ràng chuyện ngoại tình giữa cô ta và Jacky đã bị gã biết, giờ là lúc trả giá.
Chỉ là việc này liên quan gì đến cô chứ! Đỗ Tiêu nằm choáng váng dưới đất nghĩ.
Gã đàn ông tiếp tục đánh đập Jacky. Đỗ Tiêu không có đồng hồ đo thời
gian, nhưng cảm giác như cả thế kỷ đã trôi qua. Gã vừa đánh vừa chửi đến thở hổn hển. Với thân hình béo lùn, rõ ràng gã không phải dân thể thao gì.
May mắn là dù gã đã tát cô hai cái nhưng không đánh đập cô dã man như Jacky. Đỗ Tiêu co ro người, ban đầu còn sợ hãi nhưng dần dần trở nên tê dại. Trong cơn tê dại, cô thậm chí còn nghĩ, là vợ chồng mà nói
thì gã đàn ông này về nhan sắc kém xa Vương Lâm quá, thật không xứng đôi.
Vương Lâm chỉ nhìn một lúc rồi biến mất, gã đàn ông đánh mệt, đá Jacky thêm mấy cái nữa rồi thở hồng hộc đi ra ngoài.
Jacky nằm dưới đất r*n r* yếu ớt, mũi miệng đầy máu.
Bên ngoài vọng vào tiếng cãi vã, hình như còn có tiếng khóc của Vương Lâm. Đỗ Tiêu nghe như gã đàn ông lại đánh Vương Lâm, vẫn chửi cô ta
là "đồ đê tiện". Sau đó mọi thứ im ắng, có vẻ họ đã rời đi.
Thỉnh thoảng Jacky lại r*n r* một hai tiếng, Đỗ Tiêu liếc nhìn anh ta, thực sự không thể nào đồng cảm được.
Vì người này không kiềm chế được bản thân, giờ cô lâm vào nguy hiểm, chưa biết sẽ gặp phải chuyện gì, Jacky dù có thảm hại đến mấy, Đỗ Tiêu cũng không thể thương hại. Đây là quả báo.
Chỉ có cô xui xẻo, vô tội mà cũng dính đạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!