Ban đầu, Đỗ Tiêu mua căn hộ với ý định cho thuê để kiếm thêm thu nhập. Nhưng khi chuyện tình cảm có biến, cô lại nảy sinh ý định chuyển đến đó ở. Hiện tại, tiền thuê nhà cô đang trả là 5 triệu, trong khi tiền trả
góp căn hộ hai phòng ngủ kia chỉ 5890 triệu một tháng. Cô nghĩ việc chuyển về đó ở sẽ có lợi hơn về mặt tài chính. Sau khi bàn bạc và cân nhắc kỹ lưỡng, Đỗ Cẩm – anh trai cô cũng đồng ý với quyết định này.
Căn hộ có nội thất khá cũ kỹ nên họ thuê người sơn lại tường, thay sàn gỗ mới và đèn mới. Không cần sửa sang quá nhiều, chỉ cần vài điểm nhấn đơn giản cùng vài món đồ nội thất mới là căn hộ đã trông khang
trang hơn hẳn.
Nửa tháng sau, Đỗ Cẩm đến giúp em gái dọn đồ. Dù chỉ ở đây có nửa năm nhưng Đỗ Tiêu cũng tích góp được khá nhiều đồ đạc, đến nỗi cốp xe và ghế sau đều chật ních. May có mấy bảo vệ nhiệt tình giúp cô
khiêng đồ.
Khi đã chất xong đồ đạc lên xe, Đỗ Cẩm gọi: "Tiêu Tiêu, đi thôi!"
Đỗ Tiêu còn lưu luyến nhìn về phía khu chung cư Thạch Thiên một lúc
rồi mới "dạ" một tiếng. Tay xách lồng chuột hamster và lồng mèo, cô cảm ơn và chào tạm biệt các bảo vệ, rời khỏi nơi đã gắn bó suốt nửa năm qua.
Khép lại một chương của cuộc đời, để lại phía sau.
Cuối tháng 5, mẹ Đỗ cuối cùng không nhịn được nữa, ngỏ ý muốn giới thiệu đối tượng cho con gái. Nhưng Đỗ Tiêu bây giờ không còn là cô bé ngày xưa nữa, nên mẹ cô cũng không dám tự ý sắp xếp mà phải hỏi ý
kiến con gái trước.
Đỗ Tiêu từ chối thẳng thừng.
Mẹ Đỗ thở dài ngao ngán, đành đi hỏi Đỗ Cẩm: "Thật sự hết hy vọng với Tiểu Thạch rồi sao?"
Đỗ Cẩm đáp: "Nếu mẹ muốn em con trở thành cô gái ở khu chung cư nhà mình suýt nhảy lầu kia thì cứ để em quay lại với Tiểu Thạch."
Mẹ Đỗ tức giận đấm con trai.
"Mẹ lo lắng làm gì chứ," Đỗ Cẩm nói tiếp. "Con thấy Tiêu Tiêu bây giờ còn tốt hơn trước nhiều. Mẹ nhìn xem, cả con người em ấy đã khác hẳn rồi."
Điểm này thì mẹ Đỗ cũng phải công nhận. Giờ đây bà không thể gọi Đỗ
Tiêu là "con bé" như trước nữa. Trước kia mỗi khi nghĩ đến con gái, trong đầu bà luôn hiện lên hình ảnh "con bé nhà tôi…", nhưng giờ bà thực sự cảm nhận được Đỗ Tiêu đã trưởng thành, có chủ kiến riêng. Có
lẽ chưa thể giỏi giang như anh chị, nhưng vẻ trầm ổn trên gương mặt khiến người khác yên tâm hơn hẳn.
Cuối tháng 5, trong buổi họp hàng tháng, Chương Hoan đem bản báo
cáo cải tiến của Đỗ Tiêu ra thảo luận trong phòng ban. Sau khi được chỉnh sửa và hoàn thiện thêm, báo cáo hiệu quả quảng cáo đã được thêm vào phiên bản tháng. Số tháng 6 phát hành cho khách hàng sẽ áp dụng mẫu mới này. Từ từ thu thập phản hồi từ khách hàng, phần lớn đều là lời
khen.
Nhiều cô gái mới vào nghề thường hay mơ mộng được gặp một người
đàn ông thành đạt lớn tuổi dìu dắt. Nhưng thực tế họ đâu phải cha mình, nếu không phải muốn ngủ với mình thì có người đàn ông thành công nào rảnh đem những thành tựu họ đã phải nỗ lực nhiều năm để làm bệ đỡ, làm mentor cho mình chứ? Trong môi trường công sở, những người thực
sự sẵn lòng giúp đỡ, chỉ bảo các cô gái trẻ trong khả năng cho phép thường lại là các chị các cô lớn tuổi hơn.
Hôm nay, Vương Tử Đồng đột nhiên hỏi: "Này, cậu biết Vương Lâm nghỉ việc chưa?"
Đỗ Tiêu chưa kịp trả lời thì Tiểu Lưu – người mới vào nhóm đã thò đầu qua: "Là cái chị kiêu căng đó hả?"
Nhóm của Đỗ Tiêu trước đây có ba người phụ trách khách hàng trọng
điểm: cô, Vương Tử Đồng và Tào Vân. Hầu hết các khách hàng lớn của bộ phận môi giới đều do họ quản lý. Sau khi Tào Vân nghỉ việc và Đỗ Tiêu được thăng chức giám đốc, Chương Hoan để cô tự chọn người. Sau
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!