Đỗ Tiêu ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức cô phản đối lời Tào Vân.
"Chị ấy đã là người nhà em rồi, là chị dâu của em, làm gì có chuyện xem chị ấy như người ngoài được. Ba mẹ em đối xử với chị ấy rất tốt, gia đình em từ trước đến nay chưa từng xảy ra mâu thuẫn gì cả. Có chuyện gì mẹ em và chị dâu đều có thể tâm sự, trò chuyện. Một khi chị ấy đã về làm dâu thì đây chính là nhà của chị ấy mà…"
Đỗ Tiêu thật lòng nghĩ vậy nên những lời phản bác của cô rất chân thành.
Tào Vân giơ tay ra hiệu cho cô bình tĩnh: "Đừng vội, nghe chị nói đã." Đỗ Tiêu im lặng.
"Em sinh ra và lớn lên ở căn nhà này đúng không? Mỗi góc nhỏ trong nhà em đều quen thuộc như lòng bàn tay. Đồ đạc, cách bài trí trong nhà, em cũng tham gia chọn lựa phải không?"
Đỗ Tiêu gật đầu. Lần sửa nhà gần đây nhất, đồ đạc trong phòng cô đều do chính tay cô chọn. Ngay cả nội thất phòng khách cô cũng góp ý.
"Đấy," Tào Vân nói tiếp, "Tuy bây giờ hơi chật chội, nhưng với em thì đơn giản chỉ là có thêm vài người và đồ đạc trong nhà thôi. Còn với chị dâu em thì hoàn toàn khác."
"Em thử nghĩ xem, trong nhà em có món đồ nào do chị dâu chọn không?" Tào Vân hỏi.
Đỗ Tiêu suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Trong phòng anh chị có cái giường đôi với bàn trang điểm, là mua mới khi cưới."
"Cũng chỉ có mỗi cái giường với bàn trang điểm…" Tào Vân khẽ thở dài rồi nói tiếp, "Mà này, thực ra em biết không, chị còn thắc mắc sao anh em đã định mua nhà mà không mua trước khi cưới?"
Đỗ Tiêu đành phải giải thích hoàn cảnh lúc đó:
"Thật ra anh em đã để dành đủ tiền đặt cọc, định mua nhà trước khi cưới. Bây giờ ai chẳng làm thế. Nhưng chưa kịp mua thì chị dâu… có thai.
Anh em là người như thế… Chị dâu vừa gọi điện báo tin, anh ấy không nói nhiều, lập tức chạy tới bệnh viện đón chị ấy đi đăng ký kết hôn luôn. Đến khi gia đình biết thì hai người đã là vợ chồng hợp pháp rồi."
Chính vì đã thành vợ chồng hợp pháp nên dù có vội mua nhà thì cũng là tài sản sau hôn nhân, vì thế mẹ Đỗ mới có thể nói để họ đợi khoản tiền quản lý của bà. Ai ngờ được vào đúng thời điểm đó, giá nhà ở Bắc Kinh lại tăng vọt như vòi phun? Chỉ trong vài tháng, nhà từ 40 nghìn một mét vuông đã lên tới 100 nghìn! Mà còn có xu hướng tăng tiếp!
Tào Vân tò mò hỏi: "Này, anh em… anh ấy là người có trách nhiệm hay chỉ đơn thuần hành động bồng bột thôi?"
Đỗ Tiêu khẳng định chắc chắn: "Anh em là người rất có trách nhiệm. Anh chị vốn đã bàn chuyện cưới xin rồi nên mới tính đến việc mua nhà. Lúc đó anh ấy không báo ba mẹ, trực tiếp đi đăng ký kết hôn, thật ra mẹ em rất không vui. Nhưng anh em nói với em là, chị dâu đã mang thai, làm đàn ông anh phải cho chị ấy sự an tâm. Anh không thể để chị ấy vừa mang thai, vừa phải lo lắng chuyện ba của đứa bé cố tình mua nhà trước hôn nhân để phòng thân.
Anh muốn cho chị ấy cảm thấy chắc chắn hơn về tình cảm, nên quyết định cưới trước rồi mới mua nhà sau."
Đỗ Tiêu có vẻ buồn bã: "Lúc đó vì nghĩ sắp mua nhà, lại thêm chị dâu đang mang thai, nên cưới xin cũng chưa kịp sửa sang gì, cứ tạm bợ vậy đã."
Không ngờ sau này lại thành ra thế này.
Tào Vân gật đầu tỏ ý thông cảm rồi nói: "Quay lại chuyện chị dâu em nhé. Đúng là đây là nhà em, nhưng Tiêu Tiêu à, giờ em thử nhắm mắt lại và tưởng tượng xem – một ngày nào đó, em xách một túi quần áo, bước vào nhà "người khác". Trong nhà có một cụ già và một bà già mà em chỉ gặp vài lần, thực ra em với họ… chẳng thân thiết gì cả. Rồi trong nhà còn có một người đàn ông, tất nhiên, có thể em rất yêu người đàn ông đó.
Chính vì vậy em mới về nhà anh ấy."
"Nhưng mà này, em thử tưởng tượng xem, trong căn nhà đó, mọi thứ đều xa lạ với em. Hầu như không có món đồ nào do em chọn, đâu đâu cũng là dấu vết sinh hoạt của người khác. Trong một môi trường hoàn toàn xa lạ như vậy, em phải sống một cuộc sống cực kỳ chật chội, ồn ào – đó chính là cuộc sống mà chị dâu em đang trải qua đấy. Em thử đặt mình vào vị trí đó xem, em sẽ cảm thấy thế nào?"
Đỗ Tiêu mở to mắt.
Thực ra cô không thể nào đặt mình vào vị trí đó được! Bởi cô không thể tưởng tượng nổi việc một mình đến sống trong nhà "người khác" sẽ như thế nào. Từ nhỏ cô đã bị mẹ quản nghiêm ngặt, thậm chí còn chưa từng đến nhà bạn học hay bạn bè nhiều. Những lần hiếm hoi được đi thì cũng phải đi theo nhóm. Mà ngay cả vậy, ở nhà người khác cô vẫn cảm thấy gò bó.
Nếu bắt cô một mình đến sống trong một gia đình xa lạ đông đúc… nghĩ đến thôi cô đã thấy… thật đáng sợ.
Đỗ Tiêu không nói nên lời, chỉ biết im lặng nhìn Tào Vân.
"Em hiểu rồi chứ? Về làm dâu nhà người ta với sống trong ngôi nhà mình lớn lên từ nhỏ, cảm giác hoàn toàn khác nhau." Tào Vân nói tiếp, "Ví dụ như em này, tan làm mệt lử, về đến nhà là em có thể nằm bệt xuống sofa, giang chân giang tay. Chị dâu em cũng mệt, nhưng về nhà liệu chị ấy dám làm vậy không? Chị ấy dám nằm như thế trước mặt bố mẹ chồng không?
Không thể nào, đúng không?"
Đỗ Tiêu không thể phản bác, dường như đã bắt đầu hiểu được Vu Lệ Thanh.
Tào Vân ngồi xuống chia sẻ tâm sự. "Em biết không, nhà chị có nhiều phòng lắm, hiện tại chị với chồng đang ở căn nhà bên ngoại. Ông xã chị còn đòi ít nhất hai tuần phải theo anh ấy về bên nội một lần. Nói thì đúng thật, anh ấy là con một, chị lấy anh ấy thì tương lai mọi thứ bên đó đều là của hai đứa, về lý thuyết thì nhà mẹ chồng cũng phải xem như "nhà mình" chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!