Chương 1: (Vô Đề)

Tiếng tàu điện ngầm gào thét trong đường hầm. Đỗ Tiêu chợt tỉnh giấc.

Ánh sáng từ cửa kính phản chiếu gương mặt thanh tú của cô, đôi mắt trong veo lấp lánh, mái tóc ngang vai khẽ lay động theo chuyển động của tàu.

Tay cô nắm chặt tay vịn cửa tàu.

Đây là tuyến tàu điện ngầm số 1 Bắc Kinh, còn được gọi là "Tuyến địa ngục số 1". Ở đây, phẩm giá của bạn có thể bị chà đạp không thương tiếc. Sáng thứ hai có lẽ là thời điểm mệt mỏi và uể oải nhất trong tuần. Tàu điện ngầm đã đủ ngột ngạt vì chen chúc, vậy mà trong lúc chen chúc này lại có bàn tay bẩn thỉu s* s**ng, ai gặp phải cũng không thể vui vẻ nổi.

Mặt Đỗ Tiêu đỏ bừng vì giận dữ.

Cô gái ngoan hiền, ăn nói nhẹ nhàng văn hóa này quyết định sẽ quay người lại và la lớn. Là con gái ngoan không có nghĩa là dễ bắt nạt. Từ nhỏ, ba mẹ và anh trai đã dạy cô rằng gặp những chuyện thế này, con gái

phải can đảm lên. Bọn b**n th** thường chỉ bắt nạt người yếu, càng nhịn nhục thì chúng càng được đằng chân lên đằng đầu.

Ngay khi Đỗ Tiêu hít một hơi sâu, căng người định quay lại thì bàn tay bẩn thỉu kia đột ngột buông ra. Ngay sau đó vang lên tiếng kêu hoảng loạn của một người đàn ông: "Làm gì vậy! Anh làm cái gì vậy! Buông ra! Buông ra! Nhẹ tay thôi!"

Áp lực xung quanh bỗng giảm hẳn, Đỗ Tiêu ngạc nhiên quay đầu lại.

Một chàng trai cao lớn đang túm chặt cổ tay gã đàn ông trung niên bóng nhẫy mồ hôi, nhìn mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã là biết lực nắm mạnh đến mức nào. Toa tàu vốn chật cứng đến nghẹt thở, nhưng mọi người xung quanh theo bản năng tránh xa, vô tình tạo ra một khoảng trống nhỏ.

"Mau buông ra!" Gã đàn ông mồ hôi nhễ nhại kêu lên, "Anh làm cái gì vậy!"

Chàng trai đeo chiếc tai nghe lớn trên cổ và đeo khẩu trang đen che mất nửa gương mặt. Mái tóc rũ xuống che trán, chỉ để lộ đôi mắt một mí hẹp dài, con ngươi đen láy toát lên vẻ lạnh lùng.

"Làm gì à?" Anh quát, "Ông mới làm cái gì đấy!"

Thạch Thiên cuối tuần đem xe đi xưởng để sơn, phải mất mấy ngày mới lấy được. May mà từ khu nhà đến ga tàu điện ngầm không xa nên anh đi tàu điện ngầm. Nhà và công ty anh đều gần ga, giao thông mặt đất Bắc Kinh thường xuyên tắc nghẽn nên bình thường anh cũng hay đi tàu điện ngầm đến công ty. Tàu chỉ mất 45 phút là đến nơi, trong khi lái xe phải mất ít nhất một tiếng rưỡi.

Bị đám đông đẩy vào toa, anh nắm chặt tay vịn đứng vững. Phía trước là một gã đàn ông thấp lùn tóc bóng nhờn không biết mấy ngày không gội,

mùi dầu bết xộc thẳng vào mũi. Thạch Thiên đành kéo khẩu trang vốn đã che cằm lên cao hơn, quay đầu sang hướng khác tránh mùi khó chịu.

Vừa quay đầu, anh lại nhìn thấy cô gái ấy.

Không phải lần đầu tiên nhìn thấy cô, cũng không nhớ từ khi nào để ý đến cô, phần lớn chỉ là thoáng thấy trên sân ga hoặc trong tàu. Nhưng gặp nhiều lần, với trí nhớ siêu việt của mình, anh đã không thể không nhớ kỹ gương mặt này.

Mỗi lần nhìn thấy, ánh mắt Thạch Thiên lại không kìm được dịu lại. "Cô gái tàu điện ngầm" – anh thầm gọi cô như vậy trong lòng.

Cô gái dựa vào một bên cửa, có vẻ vẫn còn chưa tỉnh ngủ hẳn, mang vẻ buồn ngủ đặc trưng của sáng thứ hai, thái dương tựa vào cửa kính, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Thạch Thiên đứng cách cô hai bước. Từ góc độ của anh, có thể nhìn thấy đường cong mềm mại nơi cằm cô, làn da trắng mịn sau tai, tạo cảm giác trong trẻo như tuyết đầu mùa. Gương mặt cô phản chiếu trên cửa kính, đôi mắt nhắm nghiền, đường nét dịu dàng, chiếc mũi nhỏ xinh.

Thạch Thiên đeo tai nghe đắt tiền, tự động muốn phối một bài hát làm nền cho cô gái giữa không gian ồn ào của tàu điện ngầm. Anh thừa nhận, sở dĩ để ý đến cô có lẽ vì trong không gian ồn ào của tàu điện ngầm, Đỗ Tiêu luôn mang đến cho anh cảm giác yên bình tĩnh lặng.

Đẹp mắt, thoải mái, an tâm.

Sống ở Bắc Kinh đã lâu, một người đôi khi cũng cảm thấy cô đơn. Ánh mắt anh dừng lại dịu dàng trên bóng hình phản chiếu trong kính một lát.

Nhưng khoảnh khắc yên bình đẹp đẽ ấy bỗng bị phá vỡ. Cô gái đang nhắm mắt nghỉ ngơi đột nhiên mở mắt ra, nhíu mày, vẻ mặt có điều bất thường. Cô cố gắng tránh về phía trước, rồi lại né sang hai bên. Gương mặt trắng ngần sạch sẽ dường như vì giận dữ mà ửng hồng cả má.

Ánh mắt Thạch Thiên hơi ngưng lại. Anh nhíu mày, quan sát một lúc rồi đột ngột buông tay vịn, kéo tai nghe xuống treo ở cổ, đẩy gã đàn ông thấp lùn phía trước ra, chen qua…

[Ga Kiến Quốc Môn. TÀU ĐÃ ĐẾN/ We are arriving at JIANGUOMEN station.] Tàu dừng lại.

Gã b**n th** vừa nãy còn kiêu ngạo trước mặt Đỗ Tiêu giờ đã xìu xuống. Vừa thấy Thạch Thiên xuất hiện, với chiều cao áp đảo và khí thế mạnh mẽ, gã lập tức co rúm.

"Này, chú em có gì thì nói cho đàng hoàng, đừng động thủ! Đừng động thủ!" Gã đổ mồ hôi ròng ròng nói.

"Đồ b**n th**!" Chàng trai mắng, hất cằm về phía Đỗ Tiêu, "Xin lỗi cô ấy đi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!