Sở Vọng đi theo ba chị gái và dì Triệu xuống phòng khách. Lúc này bác cả đã gọi sáu bảy hầu gái tới, đứng dàn thành hàng ngay trước cầu thang.
Bà Kiều đi hai bước trước mặt hầu gái, vẻ mệt mỏi đã được trút bỏ, tỏ rõ sự uy nghiêm. Bà nói, "Thời thế thay đổi, vú già hầu gái trong nhà đều chỉ nhìn chuyện mà làm, chứ không nhìn người để làm việc. Trong biệt thự nhà ta vốn không có quy củ này. Nhưng ngày trước các cháu ở Thượng Hải Thiệu Hưng, trong nhà ắt có quy định lạc hậu này. Bên cạnh tiểu thư nhà giàu sao có thể thiếu ba mươi năm mươi người hầu phục vụ?
Nên trước khi các cháu đến học ở trường dòng*, ta vẫn quyết định cho các cháu một hầu gái đi theo để dễ bề săn sóc, không cảm thấy khó chịu."
(*Trường dòng là những ngôi trường của các tổ chức Công giáo chuyên về đào tạo và dạy học cho các tín đồ Cơ Đốc giáo.)
Ba miếng thịt hấp bột gật đầu lia lịa.
Bà Kiều lại hỏi, "Đám hầu gái đây đều là người đắc lực nhất bên cạnh ta, các cháu tự chọn một đứa đi."
Bà Kiều vừa dứt lời, Doãn Yên và Chân Chân đã bước lên trước, vừa sờ vừa hỏi, giống như lựa thịt heo thịt cá ở ngoài chợ vậy.
Sở Vọng lại đứng đằng sau quan sát từ xa.
Chuyện hầu gái à… Cô thầm đảo mắt, cảm thấy bản thân có thể tự chăm sóc cho mình, không cần thêm một người bám theo.
Nhưng với khả năng tự chăm sóc bị khuyết đến cấp chín của cô mà nói, chắc chắn không thể lo liệu được chuyện sinh hoạt thường ngày. Nếu có người có thể giặt rửa quần áo, quét dọn phòng, nấu cơm đổ rác cho cô, làm xong tất cả rồi biến mất khỏi tầm mắt cô thì đúng là không thể tốt hơn được nữa.
Nên hồi còn ở thế giới trước, khi nhận được khoản tiền lương đầu tiên, cô đã lập tức đến thẳng chỗ của đàn anh cùng trường chế tạo người máy làm việc nhà —— anh ta vừa xin được bản quyền sáng chế, vẫn chưa được phê duyệt sản xuất, cô chính là người đầu tiên được thử nghiệm —— đây chính là điểm tốt của việc có đàn anh thiên tài.
Doãn Yên và Chân Chân đã chọn xong, còn Lâm Sở Vọng vẫn đang ngẩn người. Kiều Mã Linh hỏi, "Em ba đang nghĩ gì vậy?"
Sở Vọng trầm ngâm, rồi ngẩng đầu quan sát năm hầu gái kia. Cô đưa mắt nhìn một vòng, sau đó hỏi, "Trong số các chị ai cần mẫn nhất?"
Năm người vội bước lên, sau đó có hai người chỉ vào hai người khác, dùng tiếng Quảng châm chọc nhau.
A: "Cô mà cũng dám tự nhận mình cần mẫn hả? Đúng là không biết xấu hổ!"
B: "Ít nhất là tôi còn cần mẫn hơn cô!"
C: "Thôi đi! Nếu hai tay hai chân cô có thể nhanh nhẹn chút, thì tối qua tụi này cần gì phải lau nhà đến tận tối muộn."
D: "… Tôi tưởng các cô sẽ nhất trí bầu cho tôi, đúng là không có nghĩa khí."
A: "Nè nè nè, có ai không biết làm việc cho tiểu thư sẽ nhẹ nhàng hơn? Chúng ta xung phong đứng ra cũng chỉ vì muốn làm biếng."
B: "Đó là cô thôi! Bọn tôi thấy tiểu thư còn nhỏ lại đáng yêu, cô đừng có lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử!"
C: "Đúng thế, kẻ lười số một trên đường Bá Tước chính là cô!"
…
Bốn người bảy mồm tám miệng ồn ào cả buổi, Lâm Sở Vọng chỉ đứng bên cạnh nhìn, đến cả bà cả Lâm cũng không khuyên ngăn.
Kiều Mã Linh hỏi: "Em ba nghe hiểu tiếng Quảng hả?"
Sở Vọng lắc đầu, "Không hiểu."
Kiều Mã Linh lại cười nói, "Thế em đứng nghe như thế làm gì?"
Sở Vọng: "Tiếng Quảng êm tai, em muốn nghe bọn họ nói một lúc."
Kiều Mã Linh: "…"
Hai miếng thịt hấp bột khác và chị nghe bốn người nói gà nói vịt cả buổi, cảm thấy nhức đầu.
Đúng lúc này, Lâm Sở Vọng lên tiếng, "Trong số các cô ai ít nói nhất?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!