Tư Ngôn Tang bị cảm lạnh thật rồi.
Sáng sớm hôm sau ngủ dậy, đến Sở Vọng khỏe mạnh hơn ba năm cũng phải hắt xì chảy mũi mấy lần.
Neil gọi điện thoại đến nói nửa đêm Tư lên cơn sốt, ngủ miên man tới giờ này chưa dậy, vẫn chưa mời bác sĩ. Nhân viên nói trên khách sạn không có bệnh viện, sáng nay phòng 215 có nhờ nên khách sạn đã mời đại phu Trung y đến, nhưng có vẻ vị sĩ quan người Anh nọ không tin vào Trung y, cho nên mới bảo với cô là chưa gọi bác sĩ.
Cũng không phải Sở Vọng không tin Trung y. Chỉ là theo bản năng cô cho rằng Trung y chủ yếu thiên về dưỡng bệnh, không uống thuốc ba đến năm ngày thì sẽ không khỏe. Mấy ngày sau anh còn phải đi thuyền đến Thượng Hải, lênh đênh trên biển ba ngày không có ai chăm sóc, cho nên Sở Vọng mới lo lắng. Cô mặc vội áo sơ mi và váy xếp li rồi chạy ra khỏi phòng, chợt bắt gặp bà Cát ở phía đối diện.
Bà Cát hỏi trước: "Gấp gáp làm gì?"
Sở Vọng vuốt nếp nhăn trên áo, đáp, "Chào cô út, cháu đi thăm bệnh ạ."
"Cô biết cháu đi thăm bệnh."
Sở Vọng cười nói: "Sao cô út biết?"
"Hôm qua nghe trong khách sạn nói có hai đứa trẻ dầm mưa về, sáng nay lại có người mời đại phu. Không phải hai đứa thì là ai? Cô tưởng thằng nhóc kia không chăm sóc cháu tốt, làm cháu dầm mưa bị cảm nên mới đến xem sao."
"Cám ơn cô út đã quan tâm." Sở Vọng cúi đầu.
"Nếu cháu không sao thì tốt rồi. Có điều cô hỏi cháu: cháu hấp tấp chạy đến, ngoài việc thêm rắc rối hoặc bị cậu ta lây cảm, thì cháu làm được gì hả?" Dừng lại một lúc, bà Cát lại hỏi, "Đi thăm cậu ta, an ủi tâm lý cậu ta thì cậu ta có thể hết bệnh?"
Sở Vọng im lặng.
Bà Cát vừa hỏi thế, cô cũng thấy mình sốt ruột quá, nhưng hiện tại cô cũng không có cách gì.
Nếu ở thế kỷ 21, có lẽ cô sẽ có nhiều lựa chọn hơn: nhờ người quen đưa anh xuống lầu, lái xe đến bệnh viện; hoặc gọi luôn cấp cứu 120. Nhưng đây là năm 1927, trên hòn đảo cách xa đất liền, mọi nguồn nhân lực và tài nguyên cô ấy có thể dùng lại không đủ để cô đưa ra lựa chọn chính xác.
Bà Cát mỉm cười nhìn cô, một hồi sau mới từ tốn hỏi, "Ngày nào thì cậu ta đi thuyền đến Thượng Hải?"
"Chắc là ngày 17."
Bà Cát "ừ" một tiếng, dựa vào lan can trầm tư một khắc rồi bảo: "Cháu đi xuống với cô, cô sẽ nghĩ cách giúp cháu."
Xuống tầng một khách sạn, bà Cát mượn điện thoại ở chỗ tiếp tân quay số. Bà vừa nghịch móng tay sơn đỏ vừa nói: "Xin nối máy với ngài Đường."
Qua một lúc sau, bà mỉm cười nói, "Ngài Đường đấy hả? Ừm. Từ Thượng Hải đến có tiện thể mang gì cho tôi không? Thế thì không cần, vất vả anh suốt ngày nghĩ thay tôi… Ừ, là thế này. Tôi có cậu cháu đang bị bệnh ở Hương Cảng, mà ngày 17 lại phải đi thuyền đến Thượng Hải… Anh cũng đi ngày 17 hả? A…? Sao lại khéo thế? Tôi chỉ gọi điện hỏi thăm thôi, anh Đường không cần phải vì tôi mà đổi hành trình sang ngày 17 đâu. Thật hả?
Thế thì cám ơn anh Đường nhiều…"
Sở Vọng nghe mà ngẩn tò te.
Chỉ hai ba câu đã giải quyết được vấn đề, đến khi cúp máy, bà Cát vẫn mang gương mặt lạnh lùng cao ngạo như thái hoàng thái hậu. Bà nhướn mày nhìn Sở Vọng, thản nhiên nói: "Được rồi. Lát nữa cô sẽ nhờ người đưa cậu ta đến bến tàu Hương Cảng, tới đó tự có người đón cậu ta đến bệnh viện. Ngày mai tức ngày 17 sẽ lên thuyền, trên đường đến Thượng Hải cũng có chuyên gia chăm sóc, cháu bớt lo được rồi đấy."
Sở Vọng vẫn trong tình trạng ngẩn ngơ. Gật đầu, rồi lại gật đầu…
Cô cũng không có biện pháp gì tốt hơn thế. Tuy số lần gặp cô út chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, hơn nữa lại nghe người khác nói rất nhiều về lời đồn của bà, nhưng không biết vì sao, chỉ cần đứng trước mặt bà ấy là cô lại có cảm giác yên tâm chưa từng có: như thể số mệnh của thân thể này đang mách cô rằng, người trước mặt là chỗ dựa duy nhất cô có thể tin cậy phó thác trong thế giới này.
"Ngày 21 cô cũng phải đến Thượng Hải một chuyến, nên cô cũng có thể sai người trong biệt thự đến chăm sóc cậu Tư của cháu." Bà Cát im lặng, rút một điếu thuốc trong áo khoác mặc ngoài sườn xám ra, bỗng sực nhớ Sở Vọng đang đứng đây, thế là lại thả điếu thuốc vào lại trong bao, nói, "Vậy cháu đã yên tâm chưa?"
"Sở Vọng không biết báo đáp gì…"
Bà Cát xì một tiếng, hiếm khi cười nói: "Cháu nói xem việc này cháu có giải quyết thỏa đáng không hả? Ba năm qua bác cả của cháu đã dạy gì cho cháu vậy? Cắt xén sinh hoạt phí của cháu, thay chị hai cháu ngăn cháu gửi thư, khiến cháu vì để tìm không gian riêng mà phải ra ngoài học nghề với thợ may người Pháp… Thời đại này còn cho phép con gái thế gia vọng tộc ra ngoài đi lung tung hả?
May mà thợ may kia là người tốt đấy."
Sở Vọng ngạc nhiên: "Cô út, sao chuyện gì cô cũng biết thế?"
Bà Cát cười lạnh: "Trong biệt thự họ Kiều thiếu gì người của cô, có chuyện gì của chị ta mà cô không biết? Nếu không cháu nghĩ cô sẽ cho phép cháu đến đó ở hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!