Những người lính kia đến đây là vì rượu, vừa uống rượu vào là lại bắt đầu làm càn không phân biệt nam nữ. Hai người trốn vào trong góc, nhìn lắc đầu ngán ngẩm rồi quay vào trong nhà. Máy thu thanh đang phát bài "Mưa Bụi" du dương, người người trong phòng đang khiêu vũ. Đáng tiếc là tỉ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng, quân nhân hai nước cứ thế cùng nhau khiêu vũ mà không phân biệt binh chủng giới tính, trông còn điên hơn cả hiện trường say rượu ở bên ngoài.
Đêm đã khuya, hai người tựa vào lan can hành lang trong khách sạn nhìn cảnh vui. Neil đã say quắc cần câu, được người ta đưa về phòng.
Sở Vọng cười nói: "Thương anh đêm nay phải ngủ chung với con sâu rượu."
"Chỉ mong cậu ta không ngáy to."
Sở Vọng chợt nhớ đến chuyện gì đó, quay đầu sang cười nhìn anh: "Trên con thuyền đi từ Pháp đến Anh ——"
"Em nhanh chóng quên chuyện ấy đi hộ anh." Tư Ngôn Tang cười bất đắc dĩ.
Sở Vọng chống tay lên cằm, khẽ nheo mắt lại. Hai người im lặng nhìn đám người bên dưới múa loạn, bất chợt Sở Vọng nhẹ nói: "Chỉ là em thấy thú vị thôi, anh đừng để trong lòng. Anh không phải là người khinh suất, trái lại còn tốt hơn bọn họ nhiều."
Nói thật, nhìn một đám ma men khiêu vũ đâu có gì thú vị, nhưng hai người chưa muốn lên lầu ngủ bây giờ. Một nhân viên phục vụ đi qua đi lại nhiều lần, thấy hai người có vẻ không thích xuống dưới khiêu vũ, lại không biết nên chơi gì, thế là tốt bụng đến gần nói: "Sáng sớm ngày mai ở dưới tầng trệt khách sạn có chiếu phim, hai người có thể xuống đó xem."
Hai người cười cám ơn nhân viên, cũng không hỏi là chiếu phim gì. Lại nhìn ra ngoài một lúc, hẹn sáng mai gặp nhau dưới lầu rồi mỗi người mới về phòng ngủ.
Đêm đó không gặp lại bà Cát và Tạ Trạch Ích nữa, có lẽ chê đám đông ồn ào nên trốn đi đâu đó đánh mạt chược rồi.
Đang nằm trên giường, đột nhiên Sở Vọng thấy đầu giường có điện thoại nam châm làm bằng đồng to tướng, bất chợt nhớ lại đoạn ở khách sạn vịnh Nước Cạn trong tác phẩm "Khuynh Thành Chi Luyến". Cô nghĩ bụng, ngày mai sẽ nói với Tư Ngôn Tang thế này: "Nếu Neil ngáy to quá thì có thể gọi điện đến phòng em, chúng ta có thể đến nhà cũ của thầy pháp dạo chơi buổi tối, rồi ban ngày quay về ngủ." Nhưng sau đó lại nghĩ, có lẽ ngày mai Neil sẽ không say nữa.
Vì quên mất chuyện trong phòng khách sạn cao cấp đều có điện thoại nên cô ủ rũ mãi, có điều ngủ xong tỉnh dậy lại quên chuyện này đi.
Sáng ngủ dậy, vừa đánh răng rửa mặt xong thì có nhân viên đến gõ cửa, hỏi cô: "Phòng 215 có đặt bàn ăn, hai quý ngài hỏi cô có muốn ăn sáng chung không?"
Sở Vọng nhớ ngày hôm qua Neil say khướt, nếu hôm nay dậy sớm thì chắc chắn sẽ đau nhức đầu, nhất định sẽ muốn ngủ thêm. Đang định từ chối thì ở ngã rẽ hành lang, Tư Ngôn Tang lại gần cười nói, "Thế thì xuống lầu ăn thôi."
Sở Vọng nghĩ anh đúng là lạ thật, rõ ràng bản thân cũng muốn xuống ăn nhưng lại mất công nhờ người đến mời. Có điều cô cũng chỉ mỉm cười, im lặng đi theo anh.
Băng qua tiền sảnh tù mù, cửa vừa mở ra, chợt thấy "chị Tạ" đang đứng tựa vào cửa đợi bạn, nói: "… Nghe bảo là chiếu phim Metropolis, vừa dài vừa chán, không hay bằng The General."
Cô bạn kia cười nói: "Dù gì cũng là đồ của người Đức mà."* Sau đó lại bổ sung thêm: "Sao Tse không đến?"
(*"Metropolis" là bộ phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Đức do hãng Paramount sản xuất năm 1927, là bộ phim khoa học viễn tưởng đầu tiên trên thế giới.)
"Chị Tạ" ai oán bảo: "Tối qua chơi mạt chược cả đêm. Mạt chược thì có gì hay ho?"
Cô bạn nói: "Đúng thế, cá cược cũng chẳng được mấy đồng bạc, tôi thấy hầu như người Trung Quốc nào cũng tẻ nhạt cả."
Bắt gặp hai người, Sở Vọng mỉm cười nói: "Chào buổi sáng chị Tạ."
Lập tức "chị Tạ" trưng ra nụ cười tiêu chuẩn hoàn mỹ: "Chào buổi sáng." Chợt quan sát cô một phen: "Oh! Hôm nay em mặc đồ đẹp lắm."
Sở Vọng khách khí cám ơn, miễn cưỡng coi như chào hỏi xong, sau đó đi xuống lầu.
Quả nhiên dưới sảnh đang chiếu Metropolis, lại còn là bản đã được biên tập để chiếu ở Mỹ. Sàn khiêu vũ đá hoa tối qua đã thành phòng ăn tù mù. Khách đến đều ăn uống tán gẫu, chẳng mấy ai xem phim. Sở Vọng thấy buồn cười: người ngoại quốc ngàn dặm xa xôi đến Hương Cảng để xem Trung Quốc thế nào, nhưng lại chỉ thấy được một phương Tây chẳng ra gì.
Hai người gọi chân giò hun khói, trứng rán và nước trái cây, ngồi xuống nghiêm túc xem phim. Tư Ngôn Tang cười nói: "Cắt bỏ nhiều đoạn có ý nghĩa mất rồi."
"Anh xem bản gốc rồi hả?"
"Anh có người bạn học điện ảnh được xem bản chiếu thử, sau đó lén cầm đĩa phim bản sao đến casino chiếu, may mắn được xem một lần."
Sở Vọng cực kỳ hâm mộ. Nghe nói ngày xưa bản gốc phim nhựa rất đắt, một đĩa bản gốc của phim Metropolis tốn 1/20 số đồng Mark bỏ ra để chế tác bộ phim này. Có thể nói bộ phim này là cha đẻ của tất cả các dòng phim khoa học viễn tưởng ở đời sau, thế mà lại bị hãng Paramount biên tập cắt bỏ những cảnh quay nổi bật. Phim gốc thất lạc, đến thế hệ sau lại cứ làm đi làm lại nhiều lần, thậm chí còn được xem là di sản tư liệu thế giới.
Nếu bây giờ quay trở lại thế kỷ 21 mà nói mình từng được xem bản gốc, kiểu gì cũng bị rất nhiều người ghen ghét cho xem.
Nhìn vẻ mặt cô, Tư Ngôn Tang dịu dàng nói: "Nếu muốn xem thì tháng 6 này đi Anh, anh có thể dẫn em đi xem một lần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!