Ba đứa bé chưa trải qua sự đời nhiều, vậy mà bây giờ lại phải đối mặt với người không khác gì yêu ma quỷ quái, cho nên khó tránh khỏi mất tự nhiên. Hơn nữa sau khi cho người hầu lui xuống, bà Cát tiếp tục tập trung sơn nốt hai móng tay còn lại, không đoái hoài gì đến các cô.
Ba đứa đứng cạnh cửa, không biết nên đặt tay vào đâu. Sở Vọng giật mình, đưa tay huých hai người kia, khôn khéo lên tiếng đầu tiên: "Chào cô út buổi chiều ạ!"
Tiết Chân Chân cũng liến thoắng "chào cô út!" theo Lâm Sở Vọng, còn Lâm Doãn Yên thì không vui, bị hai người bên cạnh huých tay mãi mới rầu rĩ gọi một tiếng cô út.
Lúc này bà Cát mới chịu mở miệng vàng, nhưng cũng chỉ hờ hững cười hừ một tiếng, sau đó chậm rãi xoay người lại. Đang định bắt đầu quan sát các cô, Lâm Sở Vọng đã vội nịnh nọt: "Cô út! Cẩn thận kẻo sơn móng tay chưa khô kìa."
Bà Cát bỗng nhìn sang Lâm Sở Vọng, tay đặt lên bàn gỗ tử đàn bên cạnh. Móng tay ngón trỏ gõ nhẹ hai cái, giương mắt hỏi, "Sao? Đây là quy củ mà người bác kia của mấy đứa dạy đấy hả?"
Hai người kia không lên tiếng, còn Lâm Sở Vọng không biết đáp lại thế nào, chỉ biết cười hì hì.
Bà Cát duỗi người uể oải đứng dậy, trên người mặc sườn xám; mọi cử động của bà như chiếc đĩa hát cũ kỹ, nhưng bởi vì thân hình quyến rũ nên trông bà rất thanh tao. Bà cụp mắt nhìn Doãn Yên và Chân Chân, "Sợ cái gì, ta ăn thịt mấy đứa hả?"
Doãn Yên không đáp, Chân Chân thấp giọng trả lời: "Dĩ nhiên là không ạ."
Bà Cát đi hai bước rồi dừng lại, ngoái đầu nói: "Hôm nay là sân nhà của bác cả mấy đứa, cần xã giao với rất nhiều người, không thể phân thân được nên mới nhờ ta để mắt đến mấy đứa. Ta sẽ cho người tiếp đãi mấy đứa, cũng để nhìn xem có mấy tay mấy chân, tránh tới khi trả lại cho chị ta thì thiếu một thiếu hai, đến lúc đó bác cả mấy đứa lại tra hỏi ta."
Lâm Doãn Yên chưa bao giờ bị người ta coi như miếng thịt heo ngoài chợ, tức đến mức mặt trắng bệch, còn Tiết Chân Chân lại cảm thấy vừa mới lạ lại vừa buồn cười.
Sở Vọng thì nhanh nhảu đáp: "Thưa cô út, tổng cộng có sáu tay sáu chân, sáu mắt ba miệng ạ."
Tiết Chân Chân đã nín nhịn một lúc lâu, cuối cùng phì cười thành tiếng.
Bà Cát nhìn chăm chú Sở Vọng thêm mấy bận, nhưng trên mặt không có biểu cảm gì: "Đếm lại đi."
Ba đứa trẻ bị ánh mắt của bà làm cho e ngại. Bà Cát gọi ra ngoài: "Tuệ Tế!"
Hầu gái dẫn các cô đi vào vội đáp lời, đứng ở cửa chờ bà Cát sai bảo.
Sở Vọng phát hiện, trước khi nói chuyện bà Cát đều dừng lại trong một thoáng ngắn ngủi, có vẻ là dùng để lấy hơi, nhưng đồng thời lại khiến người nghe bất giác suy đoán cảm xúc của bà trong quãng thời gian ngắn ngủi ấy. Ví dụ như lúc này, ba đứa bé nín thở không dám thở mạnh, cứ có cảm giác một giây tiếp theo sẽ bị kéo ra ngoài làm thịt.
Nhưng bà Cát chỉ thờ ơ nói một câu bằng tiếng Anh: "Dẫn đến phòng khách gặp ngài Henry."
***
Ngài Henry là một người đàn ông trung niên Anh Quốc mặc áo đuôi tôm, từ đầu đến chân viết rõ: tôi là một quản gia nghiêm túc đứng đắn.
Nên khi ngài Henry đẩy chiếc xe ba tầng bánh ngọt tới, Tiết Chân Chân và Doãn Yên ngạc nhiên phát hiện —— thì ra cô út không có ý định tra tấn các cô sau lưng bác cả.
Cử chỉ của ngài Henry rất đúng mực, rót sữa rót trà vào trong ly tách cho các cô rồi đứng ra xa đợi hầu. Tiết Chân Chân thấp giọng thở dài: "Không biết có phải là mời người Anh thật không."
Doãn Yên trợn mắt há mồm nhìn bánh sandwich, bánh nướng xốp và tháp trái cây tinh tế nằm trên khay điểm tâm ba tầng, không thốt ra được câu nào.
Còn Sở Vọng lần đầu tiên gián tiếp ý thức được, người nhà này rất có tiền cũng rất có đẳng cấp.
Lúc Tiết Chân Chân vừa tấm tắc quan sát xung quanh vừa chê bai người hầu nhà mình "bình thường", "quê mùa" và "quá thô bỉ", Sở Vọng lại phát hiện tầm nhìn của phòng trà này rất tốt. Đi về phía bên phải thì có thể thấy mọi người ở trong vườn hoa, nhích sang trái thì có thể thấy cửa biệt thự họ Cát. Lúc cô đi tới nhìn thì vừa vặn có một chiếc xe Ford đậu ở cửa, một cô bé tóc vàng bước xuống trước, sau đó là một ông già mặc mã quái* màu vàng nâu, tóc muối tiêu bước xuống.
Ông già kia vừa xuống xe, lập tức từ trong biệt thự có rất nhiều người chạy ra vây quanh, tựa như xúm quanh lão phật gia vậy; vẻ nghiêm túc trên mặt càng khiến ông ta trông như đại ca trong băng đảng xã hội đen.
(*Mã quái là loại trang phục truyền thống của Trung Quốc dành cho nam giới, áo cổ tròn, ống tay hẹp, xẽ giữa, cài nút, ống tay áo chữ U. Ảnh minh họa.)
Cô gái kia đỡ ông già bước đi, nhưng khi mọi người chen tới thì cô ấy lại nhân cơ hội chạy ra ngoài —— người này chính là Tạ Di Nhã. Cô ấy nhìn quanh khắp nơi, chụp một người hầu đi ngang qua hỏi gì đó rồi vội vã chạy lên lầu.
Chỉ chốc lát sau, Tuệ Tế đã dẫn Tạ Di Nhã vào phòng. Cô ấy vừa vào đã cười lớn nói: "Biết ngay là có thể gặp các cậu ở đây mà!"
Tiết Chân Chân xoay lưng về phía cô ấy, nghe thấy tiếng động thì liếc mắt nhìn.
Tạ Di Nhã ngồi xuống, rất tự nhiên nói bằng tiếng Anh: "Ngài Henry, lấy cho cháu một tách hồng trà, thêm nhiều sữa bò, cám ơn." Sau đó nâng ly lên khuấy đều, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ nói tiếp: "Cái người mặc đồ đen đó là anh trai của các cậu à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!