Chương 152: Ngoại truyện 10: Vương mãi mùi hương (4)

Đất trồng trọt trong căn cứ được bao quanh bởi hàng rào, bên trên có cắm mấy bảng hiệu bằng gỗ. Sau khi xin được thì treo thẻ tên lên đó, như vậy có thể trồng bất thứ gì mình muốn ở trong. Cô cũng dành thời gian xin một miếng đất nhỏ, trồng rau cải giữa hai thửa vườn hồng, đến giờ đã mọc cao. Bốn giờ chiều, bà Michelle mang một túi xương sườn đến, thế là trên đường về cô thuận tiện nhổ hai củ cải và ngắt một giỏ rau muống, về tới nhà thì rửa sạch củ cải và xương sườn, cho cả vào nồi đun… Mắm tôm là do bà Cát gửi đến, lại hái ít rau muống đợi Tạ Trạch Ích về thì bắc nồi.

Đây là hai món mà cô tự thấy mình làm tốt, còn về phần có ăn được không… thì lại là chuyện khác.

Ngày trước phía bên kia căn nhà là một khu rừng nhỏ, một vài cây bạch đàn to lớn mọc ở bên ngoài, vừa hay làm cây che nắng phủ bóng râm lên ban công nhà họ. Thế là Tạ Trạch Ích tìm một sợi dây bện thành võng cột vào giữa hai thân cây. Có một lần cô thấy anh bện thừng —— năm lần nút thắt đi qua vòng mắt cá, thêm năm lần quấn quanh nút đồng tiền bện trước đó, các bước rất phức tạp, cô nhìn mà hoa cả mắt.

Kết quả là chiếc võng vừa chắc chắn lại rất đẹp, thế là cô lại la hét đòi anh dạy, có điều chẳng mấy chốc lại quên ngay.

Bên ngoài võng là hàng rào tre, đi ra ngoài nữa là một con đường, lái xe về khu nhà chắc chắn phải đi qua nơi này. Thế là cô ngồi trên võng đối diện đường, suy nghĩ về cuốn "Sơ huyệt học". Mấy chục trang đầu toàn là sơ đồ huyệt vị chằng chịt trên cơ thể nam giới. Cuốn sách rất cũ, hình như người thời ấy không ngại vẽ bộ phận tình dục của nam khỏa thân trong sách vở, đến khi tới thời đại này thì người ta lại thấy xấu hổ, vậy là dùng mấy miếng giấy nhỏ dán lên các vị trí đó, rồi dùng bút máy ghi chú thích về huyệt vị và chức năng, đúng là càng sống càng không bằng trước.

Càng không muốn cho cô xem thì cô lại càng muốn xem. Dựa vào tâm lý ngược này, chút ít tinh lực còn lại của cô chỉ dùng để nghiền ngẫm về sáu huyệt đạo ở bộ phận bị che trên sơ đồ, chỉ mấy phút đã thuộc làu.

Qua một lúc sau, ánh tà dương chiếu rọi, sách mở ra đặt ở trước mặt, lúc đang thiu ngủ thì bên hàng rào truyền đến tiếng cười nói của các cô gái trẻ.

Ngôi nhà của họ nằm ở cuối khu, bên cạnh có mảnh đất trống nên thông gió tốt, lại có nhiều cây thưa thớt thưa thớt, do đó có người đã chăng dây giữa các cây để phơi quần áo. Người sau cứ thế làm theo, dần dần trở thành nơi phơi quần áo ở khu này.

Có nhiều người mới đến đêm qua nên xem ra không dùng đủ dây phơi, thế là các cô gái đã xinh binh sĩ mấy sợi dây thật dài; nhưng thân cây thích hợp thì lại quá dày, các cô gái sức yếu, không thể buộc chặt dây được. nghe bọn họ ồn ào một trận, cô quyết định đi ra xem sao, nếu John về thì có thể nhờ anh ta làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Đang tính đứng dậy thì nghe thấy một cô gái nói bằng tiếng Anh: "Đến rồi kìa!"

"Ai?"

"Người mặc áo sơ mi màu đen á!" Cô gái muốn miêu tả rõ ràng hơn nên bổ sung: "Anh ấy cao lắm mà! Sao các cô không phát hiện ra thế?"

"Ừm, rất cao, có phải không Kiều?"

Cô gái nói: "Các cô nghĩ gì vậy? Gọi người qua đường tốt bụng đến giúp thôi mà!"

Mấy cô gái cười lớn: "Nhờ người đến giúp mà cô đỏ mặt làm gì?"

Một người trong đó cao giọng nói: "Không chỉ cao —— mà còn —— cực kỳ —— điển trai ——"

Kiều nổi giận nói nhỏ: "Trời ạ, các cô im miệng giúp tôi đi! Tôi chỉ hy vọng anh ấy không giỏi tiếng Anh!"

Xuyên qua khe hở hàng rào, Sở Vọng trông ra ngoài, vừa lúc thấy người đàn ông nhà mình cắp dưới cánh tay thứ gì đó hình tròn to bằng quả bóng rổ đi qua dây phơi quần áo.

Tạ Trạch Ích cũng rất phối hợp làm như không biết tiếng Anh, đi qua sau lưng các cô gái tiến thẳng vào nhà.

Nhưng một lúc sau, anh đột nhiên dừng bước rồi đi vòng lại.

Thấy anh quay lại, mấy cô gái đột nhiên ồn ào, trêu ghẹo Kiều mặt mũi đỏ bừng. Anh đi đến, nói một tràng thứ tiếng Anh bồi không biết học từ đâu ra, lấy lý do xin dây thừng nhân tiện thay mọi người buộc dây phơi, tức khắc khiến các cô gái vui vẻ, Kiều xấu hổ tới mức nhanh chóng biến mất.

Nhóm các cô gái đã phơi đồ xong thì cũng tản đi.

Cô nằm trên võng giả vờ ngủ, lén nhìn ra ngoài qua mép sách.

Có cơn gió chầm chậm thổi qua, những tấm khăn trải giường sặc sỡ bay phấp phới trên sợi dây phơi. Anh đang mặc trên người chiếc áo sơ mi màu đen mùa hè mà chính cô đã tự tay làm từ áo khoác đen, mục đích chính là mát mẻ, cộng thêm tư lợi của riêng mình, áo sơ mi thiếu đi ba nút trên cùng, lúc này anh mặc vào cô mới phát hiện: chỉ một chữ V cạn mà đã để lộ xương quai xanh và bắp thịt ở lồng ngực.

Kỹ năng may không tệ, người đàn ông cũng rất điển trai, thực không tệ.

Càng đến gần, cô mới thoáng thấy thứ anh kẹp trong tay là trái dưa hấu vừa to vừa tròn.

Anh dừng chân trước hàng rào, không cử động cũng không nói gì.

Cô chỉ thấy được quần anh, không biết anh đứng cạnh mình làm gì, không hiểu sao trong lòng lại sợ hãi.

Rồi anh bất chợt cúi người…

Cô loạng choạng, suýt nữa đã ngã xuống khỏi võng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!