Chương 151: Ngoại truyện 9: Vương mãi mùi hương (3)

Cô đang định hỏi "vợ anh đâu" thì nhác thấy cửa mở ra, một cô gái tóc đỏ xuất hiện. Cô gái ấy có nước da trắng ngần, tuy mặc quần tây và áo sơ mi nam quá khổ nhưng vẫn cảm nhận được thân hình thon thả bên dưới.

Cô gái chống hông, ôm một chồng quần áo trong ngực, vừa ngẩng đầu lên đã đối mặt với Sở Vọng. Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, cô nàng lập tức ngoảnh đầu bỏ chạy.

Trong căn cứ có nhiều thanh niên, trai gái độc thân lại không ít, nhưng sư nhiều cháo ít, chỉ cần là con gái hơi đẹp chút là sẽ được các quý ngài độc thân ở đây nâng niu cưng chiều, nên đa phần bọn họ đều khá kiêu ngạo.

Sở Vọng biết tên cô gái này, nên dĩ nhiên cũng biết không phải là vợ John. Cô thầm mỉm cười, không khỏi cảm khái anh chàng John này đúng là may mắn, lần đầu tiên đến căn cứ, tham dự party ngày đầu đã ôm được mỹ nhân về.

Nam thanh nữ tú, còn trẻ nên sức khỏe, dễ củi khô đượm lửa, lại đang độ chuyển giao xuân hè… Tiết trời hanh khô, một chữ tình mà, là chuyện bình thường khó tránh khỏi, âu cũng là điều dễ hiểu.

Cô lập tức ngoảnh mặt đi nơi khác, giả vờ đang ngắm nhìn cánh đồng hoa mã tiên trước mặt, coi như tỏ vẻ thân thiện với hàng xóm mới đến.

Nhưng Robert có vẻ không muốn bỏ qua cơ hội chòng ghẹo người mới. Anh ta khép sách lại, nhiệt tình cười nói: "Chào buổi sáng Lilith~"

Lilith khựng lại, rồi tức khắc ôm chồng quần áo bẩn chạy đi.

Đột nhiên gân xanh trên mặt John giật giật

Robert vẫn lớn tiếng hỏi thăm: "Tối qua ngủ có ngon không Lilith?"

Xa hơn về phía trước là khu vực sinh hoạt của những người phụ nữ nhàn rỗi. Ban đầu thì đây chỉ là một phòng trà chiều, dần dần phát triển thành Mensa, café, pub, tiệm may… Gần đây mới mở thêm tiệm chỉnh xương, vì sau khi một giáo sư toán học người Ba Lan làm việc mệt nhọc được một thầy thuốc Đông y nổi tiếng trong bệnh viện xoa bóp cho, anh ta liên tục khen hiệu quả thần ký, thế là khuyên bạn bè nên đến gặp ông cụ này để điều trị.

Từ đó thầy thuốc già trở nên bận rộn, đành phải xin viện trợ từ bên ngoài. Mới đầu các quan chức Anh Mỹ không muốn tiêu tiền vào người thầy thuốc này cho lắm, nhưng số người thỉnh cầu cứ ngày một tăng. Vì để tiết kiệm chi tiêu cộng thêm được thầy thuốc giới thiệu, bọn họ mời ba đại phu châm cứu từ Tứ Xuyên đến, bác sĩ da trắng trong bệnh viện không đồng ý, sĩ quan, kỹ sư và các bà trong trụ sở bèn dựng lên một nhà kho nhỏ cho bọn họ, ngày hôm qua mới mở cửa, hai ngày nay người đến vô cùng nườm nượp. Cô vẫn chưa có dịp qua đó, vừa hay hôm nay Tạ Trạch Ích đi khỏi, nên tính chiều nay tan làm sẽ qua nhìn xem sao.

Có không ít công nhân và thợ máy được mời đến có thói quen dậy sớm, nên các cô các chị ăn sáng xong thì cùng kéo đến phòng giặt ủi để giặt quần áo. Mới hơn tám giờ, mọi người lục tục đi ra, Lilith nhanh chóng biến mất giữa dòng người.

Ba người đi tới bên ngoài Mensa, John thuận tay mua một túi bánh phô mai.

Sở Vọng chợt tò mò hỏi: "Đàn ông độc thân trong trụ sở phải hơn ba ngàn người, khoảng trên dưới hai mươi tuổi; nhưng tổng số phụ nữ độc thân chỉ hơn sáu trăm người, mà lại rất khó xin ra ngoài, không biết bình thường bọn họ giải quyết thế nào nhỉ?"

Bình thường hai người họ nói chuyện rất vô tư, Oppenheimer không do dự tiết lộ bí mật phái nam với cô: "Mỗi người đàn ông trước khi vào căn cứ đều được cho biết, có thể xin quân đội thuốc để "hạ hỏa". Có phải không John?"

Bị con gái hỏi bất ngờ về vấn đề riêng tư, John chỉ biết ho khan hai tiếng rồi gật đầu cười trừ.

"Thiến hóa học ngắn hạn." Cô trầm ngâm, "Nhưng chỉ rất ít người thôi đúng không?"

"Theo anh biết thì chỉ có ba người."

"Còn số khác thì sao?"

"Ở sâu trong vùng đầm lầy cách căn cứ W mấy chục km, quân đội đã vô cùng tốt bụng dựng một nhà khác ở đó, bên trong là các cô gái không rõ lai lịch đến từ nhiều quốc gia khác nhau, màu da cũng bất đồng, bọn họ thường túm tụm đi đến các thị trấn gần đó, không ít người từng gặp rồi. Hôm trước một người rửa xe có nói, trước khi vào căn cứ anh ta đã gặp vài người trong số các cô gái đó, bọn họ nói khách của họ đều là những người đàn ông da trắng và Trung Quốc vóc dáng rắn chắc, thường mang theo súng."

"Còn nhóm kỹ sư kia?"

"Cứ đúng bảy giờ tối sẽ gửi đơn vào hộp thư đàn ông độc thân."

"Phì."

Cô không kìm được bật cười —— nhân văn cao độ và thói quan liêu gộp lại với nhau như thế thì chắc chắn là phép tắc của người Anh rồi, khắp căn cứ này chỉ sợ không ai biết rõ hơn người trong nhà cô.

Robert còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn: "Tạ chưa bao giờ kể cho em biết à?"

Cô còn chưa kịp trả lời thì nghe thấy ở tiệm chỉnh xương cách đó không xa truyền đến tiếng hét thảm thiết. Ba người nheo mắt nhìn: mấy người da trắng tin vào Trung y đã tranh thủ dậy sớm nửa tiếng đến thả lỏng cơ bắp đi ra, ở cuối hàng chính là Fermi.

Thấy John có vẻ muốn chào anh ta, Sở Vọng vội nói xen vào: "Nghe nói gần đây anh hay đem theo chuyển "Sơ huyệt học"."

Fermi lấy từ trong túi áo ra cuốn sách đã vàng trang, giơ lên khoe khoang như đang khoe sách võ quý báu, "Châm cứu có hiệu quả với người da trắng." Thấy Robert bĩu môi thì hỏi: "Không phải gần đây cậu cũng đọc "Đạo Đức Kinh" sao?"

Robert không cho là đúng: "Đây là bộ sách triết học siêu kinh điển nhất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!