Cô nhìn trời, "You lagnesis." (Đồ háo sắc.)
"Yes…"
Tạ Trạch Ích ôm cô vào lòng, cúi đầu ngửi mùi hương trên tóc cô, đáp khẽ, "… I am."
Cô vẫn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, sống lưng tựa sát vào lồng ngực anh, nhưng chỉ ba giây sau, bộ phận cương cứng ở giữa chân đã lập tức kéo cô về lại trái đất.
Ừm, anh đúng là như vậy thật.
Bàn tay to ôm chầm lấy cô, nhẹ nhàng xoa lên bụng cô, xoa đến mức làm cô ngứa ngáy, sau đó ôm cô đặt lên trên song không làm gì thêm.
Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa vùng bụng mát lạnh của cô, chẳng hiểu sao lại khiến toàn thân cô tê dại.
…
"Da là sexual organs (cơ quan tình dục) quan trọng nhất, loài người sẽ đạt được sự thoải mái và an toàn từ canoodles (những cử chỉ âu yếm)." Cô thỏa mãn thở dài, xem ra Sinh học đúng là không gạt người.
Quầng sáng từ từ xuyên qua khe hở nào đó chiếu vào, tạo nên những vệt nắng trên mặt đất. Đống quần áo nhăn nhúm như một thước phim điện ảnh kể về câu chuyện dâm mị, nhưng bây giờ cô vừa lười vừa mệt, chẳng còn sức đâu để nhìn quanh.
Phòng bên đã thôi ồn ào, nhưng hai người bọn cô đã quên chuyện đó luôn rồi.
Khoảnh khắc này quá yên ắng, tới nỗi tưởng như có thể nghe thấy tiếng nắng và hạt bụi rơi xuống sàn nhà.
Hôm nay quả là một ngày đẹp trời! Không phải mùa Hè có thể làm đen da của người da trắng, còn con gái châu Á phải bôi kem chống nắng và che dù mỗi khi đi ra ngoài. Thời tiết thế này, đi dạo một lúc dưới ánh mặt trời, qua mấy hôm nhất định sẽ có làn da màu lúa mì khỏe mạnh.
Hồi bé cô rất ghen tị với cư dân đảo nhiệt đới, bởi dù nhìn chỗ nào bọn họ cũng có thể thấy được cọ và cây dừa, chỉ mất mười phút là đi đến bờ cát ngồi ngắm những con mòng biển, mặc trang phục hoa trên khắp đường phố, những chàng trai cô gái có da đen trông cũng khỏe mạnh và tỏa nắng hơn người ở những nơi khác, bọn họ hiếm khi chán nản vì bất cứ điều gì, trái lại còn rất lạc quan; bọn họ giỏi bơi lội, thường xuyên lặn xuống biển ngắm nhìn san hô và cá nhiệt đới…
Chợt cô nhớ đến một khung cảnh.
Ở trên đảo xa, một người vóc dáng cao ráo mặc dép lê, tay xách xe đạp xuất hiện bên ngoài cửa khách sạn.
Cô cúi đầu trầm ngâm, gọi: "Anh Tạ?"
"Ừm?"
"Anh có đi bơi không?"
"Thường xuyên."
"Tức là thường xuyên đi lặn hả?"
"Cũng có lúc."
"Tay chạm đến những rặng san hô, nhìn những đàn cá màu sắc rực rỡ bơi qua bơi lại trước mặt…"
"Ừm."
Cô khẽ thở dài.
Anh xoa tóc cô, "Sao thế?"
"Em chưa bao giờ…" Cô tiu nghỉu. Ở lại Cảng Thơm lâu đến thế mà cô chưa có dịp nào xuống biển chơi thỏa thích. Cũng không hẳn là không có cơ hội, nhưng vì sao chứ?
Tạ Trạch Ích cười, "Hối hận không quen anh sớm hả?"
Cô đột nhiên bị một câu của anh đánh thức, "Đúng thế…"
Vì sao nơi chính thức quen Tạ Trạch Ích là Thượng Hải, để rồi lần nào nhớ đến cũng chỉ có cảm giác ẩm thấp âm u. Vì sao không phải là Hương Cảng? Đáng nhẽ phải là cô nên lẻn vào vườn từ ban công trong một ngày đầy nắng, hết đi xe buýt với anh rồi chuyển sang đi thuyền, uống nước dừa hoặc coca ướp lạnh trên bãi biển…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!