Chương 12: Công tử ăn chơi và tiểu thư khuê các (5)

Sở Vọng giật mình, đẩy cửa chạy ra ngoài ban công, cúi đầu nhìn xuống…

Đứng giữa hàng rào và khóm tường vi bên dưới là một người đàn ông cao to, mặc áo khoác đen.

Đúng thế, chính là giọng Oxford không trật đi đâu được.

Có điều trông không giống như tưởng tượng của Sở Vọng.

Những ngày qua, cô đã nghe rất nhiều chuyện về anh ta nhưng lại chưa gặp người lần nào. Chỉ liên tục nghe mọi người nói cái gì mà con trai của huân tước, tên Zoe, vân vân.

Bởi vì cái tên tiếng Anh đó và nhìn vóc dáng từ phía sau, nên trong vô thức Lâm Sở Vọng đã mường tượng ra hình ảnh của một chàng công tử nhà giàu Luân Đôn: người Anh mắt to mày rậm, có thể có mặt tròn vui vẻ như Watson, cũng có thể là mặt dài như Benedict Cumberbatch, hay thậm chí là gương mặt cao quý trầm tĩnh đậm chất Luân Đôn như Tom Hiddleston. Có thể là con lai, mắt màu nâu hoặc màu xanh da trời, cũng có thể là màu xanh nõn.

Nước da tái nhợt vì ít tiếp xúc với ánh nắng, mặc áo khoác màu đen trông không khác gì ma cà rồng.

Nhưng khi Sở Vọng phát hiện là người đứng dưới ánh trăng có tóc đen mắt đen thuần nét phương Đông, cô đã tự hỏi một hồi lâu.

Đúng là anh ta rất cao, cũng mặc áo khoác đen, nước da trắng bợt, hốc mắt lõm sâu, đường nét góc cạnh rõ ràng. Người như thế đứng trước khóm hoa tường vi trong đêm, không phải chính là ma cà rồng bước ra từ trong những câu chuyện Đông Âu thế kỷ trước sao? Có điều con ma cà rồng này lại có một gương mặt rất phương Đông.

Sở Vọng nhìn một hồi, thấp giọng do dự hỏi bằng tiếng Anh: "Anh… Anh chính là cái người tên Zoe Tse hả?"

Người này vừa cười vừa dùng tiếng Quảng Đông đáp lại.

Sở Vọng thấy mình và anh ta đang ông nói gà bà nói vịt, vội dùng tiếng Quảng không ra gì của mình ngắt lời, "Tiếng Quảng của em rất kém, không tin anh nghe em nói nè: ạnh có bít tui nà ai hông?"

Người đàn ông kia bật cười. Chợt dùng tiếng phổ thông trúc trắc trả lời ba câu hỏi của cô, "Tôi cũng không giỏi tiếng Trung lắm đâu, cũng không biết nói giọng Thượng Hải. Tôi là Tạ Trạch Ích, và tôi biết em là ai."

Sở Vọng gật đầu lia lịa, nói, "Thế thì anh đợi một lúc, để em đi gọi chị gái tới."

Người đàn ông chưa kịp ngăn cản thì cô bé đứng trên ban công đã chạy biến đi.

Sở Vọng cẩn thận gõ cửa phòng mình, cho rằng có thể gọi Điệp Nhi tới, nào ngờ người tới lại là dì Triệu.

Sở Vọng ôm bụng nói: "Dì Triệu… Làm phiền dì gọi chị Điệp Nhi tới giúp cháu với ạ."

Một lúc sau, Điệp Nhi đi đến, hỏi: "Cô chủ, nghe nói bụng cô khó chịu hả?"

Sở Vọng khoát tay: "Điệp Nhi, nhờ chị đến tìm chị cả, nói với chị ấy là ich liebe dich đang ở chỗ tôi."

"Ít sì cái gì ở chỗ cô cơ?"

Sở Vọng: "Ít sì lì bơ địch sì." Lâm Sở Vọng ngẫm nghĩ, vì để cô ấy nhớ lâu nên bổ sung thêm, "Là một loại chiếu hoa lê ở phương Bắc."*

(*Tác giả dùng cụm từ "/Nhất tịch lê bắc địa tịch" để ghi lại cách phát âm trong tiếng Trung, vốn không có nghĩa.)

Một lúc sau, Điệp Nhi quay về báo, "Đại tiểu thư nói bà chủ đau đầu, đang ở trong phòng cô ấy, đại tiểu thư phải chăm sóc bà chủ nên không thể đến chỗ cô được. Cô ấy có nhờ tôi nói với cô là nếu có gì thì cứ viết thư đi."

Sở Vọng ngạc nhiên nghĩ, đúng là đáng tiếc.

Điệp Nhi đi rồi, cô mới khép cửa phòng lại rồi chạy ra ban công. Thấy người đàn ông vẫn còn đứng đó, cô bèn nói: "Hôm khác anh ghé lại nhé, chị không ra ngoài được."

Nhưng Tạ Trạch Ích lại hỏi, "Chỗ em có giấy bút không?"

Sở Vọng gật đầu, thì ra là muốn nhờ tôi gửi thư tình hả, "Anh chờ chút, để em đi lấy cho anh."

Cầm bút máy và giấy do bác cả đưa, còn chưa kịp đưa cho anh ta thì Tạ Trạch Ích đã hỏi, "Em biết viết không?" Nói rồi lại như sợ cô nghe không hiểu, khua tay nói, "Viết tiếng Trung ấy?"

Sở Vọng gật đầu. Nói ngớ ngẩn gì thế, đương nhiên là biết rồi.

Tạ Trạch Ích nói: "Thế thì tốt quá, tôi không biết viết tiếng Trung. Tôi đọc lại, em viết giúp tôi có được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!