-Các bạn đi học đầy đủ thật, nhưng có 1 bạn có vẻ rất ghét môn này thì phài "Lạc An Nhiên".
An Nhiên chưa bao giờ nghĩ cái tên cha sinh mẹ đẻ của cô khi được lão cầm thú này đọc ra từ miệng của lão thì lại mang mùi kinh khủng như vậy, An Nhiên đứng lên theo lời mời gọi của vị giáo sư yêu kính của cả lớp, cô cúi gằm mặt, tựa như muốn cắm mặt vào bàn, cô thiết nghĩ "nhất định sẽ có ngày cô mang theo con dao đến trước nhà lão ta cắt máu ăn thề sẽ hủy hoại thanh danh lão ta".
Buổi học kết thúc, William liếc nhìn đồng hồ rồi nói :
-Bạn Lạc An Nhiên, bạn theo tôi xuống phòng giáo viên, tôi cần nói chuyện với bạn.
Bội Kì nhìn cô rồi nói :
-Hậu quả to quá, đi đi, khi về thì bọn mình sẽ mua khoai lang cho cậu ăn.
Trân Trân đeo cặp lên rồi kéo tay Thiện Tôn và Hiểu Hi, ném lại 1 câu :
-Bọn tớ đi mua sắm đây, bái bai An Nhiên, cậu ra đi thanh thản nhé.
Thiện Tôn cười sặc sụa, nhảy chân sáo đi trước củng Hiểu Hi, An Nhiên lê thân tàn ma dại kéo theo cặp xuống gặp lão cầm thú, cô đẩy cửa đi vào, thấy lão đang uống nước , nhàn nhã vô cùng :
-Em đến rồi đây, thầy cầm thú… à, nhầm, thầy Mục có gì chỉ dạy ạ ?
William đáp :
-Em xông vào mà không gõ cửa, ngộ nhỡ tôi đang có hành động xấu thì sao ?
An Nhiên nhíu mày :
-Em cũng rất trông ngóng thầy thoát y đấy ạ.
William đáp :
-Lần tới tôi sẽ làm như lời em nói.
-(…) – An Nhiên câm nín.
William tiếp lời :
-Với 2 điểm 0 thì em muốn tôi làm gì để em qua môn này ?
An Nhiên suýt xoa :
-Em không tin thầy là người không thù vặt, sau khi bị em làm như vậy, thầy thật sự không hận em thấu tủy à ?
William xoay ghế ra phía An Nhiên ngồi và nói :
-Tất nhiên tôi sẽ trả thù, nhưng ưu tiên việc hai điểm 0 này đi đã.
An Nhiên dặm chân, bặm môi 1 hồi rồi hỏi :
-Thầy nghĩ ra cách gì chưa ?
William nhăn mày :
-Tôi là em à ?
- …
- An Nhiên im luôn.
William ném đề tài cho cô và nói :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!