Chương 18: (Vô Đề)

-Bố mẹ tôi vừa đến đây vào sáng nay, tôi không muốn nhìn em lại chạy lung tung.

An Nhiên trố mắt ếch ra nhìn anh :

-À, vậy anh cho em đến kí túc xá trường đi.

William không đáp lại, anh im lặng suốt đoạn đường về, thế nhưng khi xe lướt qua cả trường đại học thì An Nhiên lại hỏi anh :

-Sao không bảo chú ấy dừng xe ?

-Về nhà tôi 1 chút. – William nói rất nhẹ nhàng.

An Nhiên há hốc tập 1, vậy hóa ra là anh muốn ra mắt cô với bố mẹ anh á ? An Nhiên vui thì cũng vui mà cô run quá, tự dưng cô muốn mở cửa lao ra ngoài đường trốn quá. William nhìn cô 15 giây rồi nói :

-Cửa xe tôi khóa rồi, em không nhảy được đâu.

An Nhiên giật thót tim, cái thể loại gì vậy trời, thiên đại con gà mái nó, cô nghĩ gì mà anh cũng nắm thóp được sao, cô có thể đút kết ra một chân lí mới "sau chuyến đi có họa, level đọc suy nghĩ của anh tăng đến maximum rồi". Đang trên đường thì đột nhiên William bảo tài xế ngừng xe :

-Em đi bộ vào tiếp đi.

An Nhiên tựa hồ không hiểu gì hết, đùng đùng anh dừng xe và đùng đùng anh ném cô xuống xe, cô đứng như bị thiên lôi đánh ở ven đường, chả hiểu răng mô tê gì cả :

-Cầm thú nhà anh, Mục Nhu.

Thế là cô đi bộ tiếp vào nhà anh, đang đi thì cô gặp 1 người phụ nữ tầm chừng cũng ngang tuổi mẹ của cô đang ngồi xoa mắt cá chân bên phải, An Nhìn nhìn qua 1 chút rồi cô bay vào ngồi chung với người phụ nữ đó :

-Chân cô trật rồi, đưa con xem nào ?

Người phụ nữ thở dài ra rồi nói :

-Cô đến thăm bà con, không may lúc nãy bước nhầm bậc nền. Mà cô thì không có số điện thoại người bà con …

An Nhiên nhìn xung quanh 1 chút rồi nói :

-Con là Lạc An Nhiên, nếu cô tin con là người quang minh chính đại thì cô để con cõng cô đến nhà bà con của cô chứ ?

Người phụ nữ cười mĩm, An Nhiên nhìn nụ cười này, sao cô thấy quen quá, mà thôi kệ đi :

-Ở ngay phía trước thôi, làm phiền con quá.

An Nhiên cười rồi nói không sao không sao, cô xoay lưng lại và khom người cho người phụ nữ đó leo lên lưng cô, An Nhiên chợt phát giác 1 điều "cô lùn quá thì phải, hay tại người phụ nữ này chân dài ?". Nhìn cô cứ như là con ếch cõng thiên nga trên lưng vậy, An Nhiên mồ hôi đầm đìa, vừa cõng người phụ nữ ấy vừa lẩm bẩm miệng mắng :

-Mục Nhu thối tha, nhỏ mọn, xấu xa, chảnh chọe, ngang ngược … tên độc tài nhà anh …

Người phụ nữ trên lưng cô hỏi :

-Người đó là ai mà cháu mắng nhiều thế ?

An Nhiên dù mệt nhưng cô vẫn cười, cô đáp :

-Người con yêu ấy mà, hôm qua con gây họa nên giờ bị phạt …

-Cháu yêu cậu ta nhiều chứ ? – Người phụ nữ lại hỏi.

An Nhiên lại cười tiếp :

-Yêu là yêu thôi ạ, có cái gì thì yêu cái nấy.

Đi được 20 phút thì tới nhà William, và người phụ nữ đó cũng nói :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!