Chương 5: (Vô Đề)

9. 

Có tiếng nói vang vọng bên tai tôi, âm thanh lúc mơ hồ, lúc rõ ràng, như đến từ một nơi rất xa. Sau đó ngày càng rõ ràng.

"Từ Ly, Từ Ly, cô có nghe thấy không? Bây giờ là mấy giờ rồi?"

Tôi cố nhấc đôi mí mắt nặng trĩu lên. Ánh sáng chói lòa khiến tôi chớp mắt vài lần, rồi dần dần thấy rõ vài ngón tay đang giơ trước mặt.

"Cái này là bao nhiêu?" Giọng nói ấy vẫn kiên nhẫn hỏi tôi.

"…Hai." Tôi trả lời khẽ, giọng như từ xa vọng lại.

"Còn cái này?"

"Năm." Tôi thì thầm, lần này tôi trả lời dứt khoát và chắc chắn hơn.

Người đối diện hạ tay xuống, quay sang nói với ai đó. Đó là một bác sĩ mặc áo blouse trắng, và anh ta đang trao đổi với Lục Bác Nhã. Giọng điềm tĩnh nhưng đầy trách nhiệm:

"Ý thức của cô ấy rất rõ ràng, không có dấu hiệu bất thường. Tuy nhiên, để chắc chắn, tôi khuyên 2 người nên chụp CT chuyên sâu."

"Tôi không cần đâu." Tôi ngắt lời trước khi Lục Bác Nhã kịp phản ứng. "Tôi từng bị tai nạn. Sau đó, mỗi khi cảm xúc dao động quá mức, tôi sẽ dễ rơi vào trạng thái hôn mê. Tôi đã từng làm đủ loại kiểm tra, xét nghiệm trước đây, nhưng chưa bao giờ tìm ra nguyên nhân cụ thể."

"Vậy tình trạng này có thường xuyên xảy ra không?" Bác sĩ hỏi tiếp.

"Không hẳn," tôi đáp, cố giữ giọng bình thản, "đây là lần thứ ba trong hơn mười năm qua."

Lục Bác Nhã nhìn bác sĩ, ánh mắt anh nghiêm nghị đến mức khiến người đối diện phải dè chừng. 

"Hãy làm tất cả các xét nghiệm cần thiết. Không được bỏ qua bất kỳ khả năng nào."

Tôi định lên tiếng ngăn lại vì cảm thấy không cần thiết, nhưng khi bắt gặp ánh mắt kiên quyết của anh, tôi im bặt. Có gì đó trong đôi mắt ấy khiến tôi cảm thấy vừa xa lạ vừa đáng sợ.

Bác sĩ khẽ gật đầu, nhanh chóng rời đi, bước chân vội vã đến mức chiếc áo khoác blouse trắng phấp phới sau lưng.

"Em đã gặp tai nạn thế nào?" Lục Bác Nhã quay sang hỏi tôi, giọng trầm hơn hẳn. "Tai nạn kiểu gì mà khiến em có di chứng như vậy? Em có bị mất trí nhớ không?"

Tôi đưa tay sờ vào vết sẹo dài ẩn dưới mái tóc, giọng bình thản nhưng chứa đựng chút e dè khẽ đáp:

"Tôi không mất trí nhớ. Tai nạn chỉ để lại vài di chứng nhỏ thôi. Tôi vẫn nhớ rất rõ mọi chuyện, từ khi còn nhỏ đến giờ."

"Nhớ rõ mọi chuyện sao?" Anh nhấn mạnh từng từ, ánh mắt dò xét.

Tôi gật đầu, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy bối rối. Dưới áp lực từ ánh nhìn ấy của anh, tôi vô thức lùi lại một chút, cười gượng:

"Thực ra, người lớn thì không thể nào nhớ được mọi thứ một cách hoàn hảo. Quên đi vài chuyện nhỏ nhặt cũng là bình thường mà…"

Lời nói của tôi ngày càng nhỏ dần, như tan biến trong không khí.

Lục Bác Nhã không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt anh tối sầm lại, sâu thẳm và không nhìn thấy đáy, như thể tôi vừa nói điều gì đó trái ý anh. Nhưng tôi không biết mình đã nói sai ở đâu.

Tôi lặng lẽ kéo chăn lên che mặt, chỉ để lộ đôi mắt lấm lét nhìn anh.

Dường như thấy được sự lúng túng của tôi, Lục Bác Nhã khẽ thở dài, vẻ sắc bén trong mắt anh dần dịu lại:

"Kể cho anh nghe chi tiết về vụ tai nạn đi."

Tôi do dự, nhìn anh chăm chú. Anh cúi người xuống gần hơn, ánh mắt kiên nhẫn nhưng không cho phép chối từ.

"Không nói được sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!