1.
Tôi và Lục Bác Nhã gặp nhau lần đầu trong một buổi xem mắt do cô út tôi sắp xếp.
Cô tôi miêu tả anh ấy ngắn gọn trong tám chữ: "Giáo sư đại học, ngoại hình ưa nhìn."
Nhưng khi thực sự nhìn thấy anh ấy, tôi nhận ra rằng cô út đã lừa tôi.
Cô út gọi cái nhan sắc này là "ưa nhìn" ấy hả? Đâu chỉ dừng lại ở hai chữ ưa nhìn được, đây rõ ràng là bạch mã hoàng tử mà.
Thánh thần thiên lý ơi, anh ấy đẹp như tiên giáng trần vậy. Không, đây rõ ràng chính là một vị tiên giáng trần!
M//á ơi, trên đời này thật sự tồn tại người đẹp trai đến mức này luôn sao? Tôi thiếu chút nữa không kiềm được mà ch** n**c miếng trước mặt anh ấy rồi.
Lục Bác Nhã khoác trên người bộ vest ba mảnh được cắt may hoàn hảo, sống mũi cao thanh tú đỡ cặp kính gọng vàng, và điều khiến tôi ngẩn ngơ nhất chính là hai bên thái dương của anh có sợi dây đeo mắt nhỏ mảnh vô cùng tao nhã.
Anh khẽ ngẩng đầu, mỉm cười với tôi. Ánh sáng lấp lánh của đèn chùm pha lê trong nhà hàng phản chiếu qua mắt kính của anh tạo nên một khung cảnh đẹp như trong mơ.
Trong khoảnh khắc đó, tôi như bị hớp hồn. Trái tim tôi bất giác rung động, đập mạnh tới nỗi muốn rơi ra ngoài trước vẻ đẹp như tiên nhân của anh.
Anh vươn bàn tay trắng mịn, thanh thoát về phía tôi, giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
"Xin chào, tôi là Lục Bác Nhã."
Tôi khẽ ho một tiếng, cố gắng lấy lại bình tĩnh, rồi đưa tay ra nắm lấy tay anh.
Nhưng trời ơi, bàn tay tôi thô ráp, rám nắng, với những vết chai loang lổ chẳng tài nào giấu nổi. Ngược lại, bàn tay của Lục Bác Nhã mềm mại như một mảnh lụa quý. Tôi gần như không dám siết chặt, chỉ sợ mình lỡ làm hỏng "bàn tay ngọc" của anh.
Sau cái bắt tay nhẹ nhàng, tôi lúng túng cười trừ, bông đùa:
"Tôi thật sự chưa bao giờ dám tưởng tượng điều này. Không ngờ buổi xem mắt hôm nay tôi lại gặp được một thiên thần."
Lục Bác Nhã dường như hơi bất ngờ. Có lẽ trước đây anh chưa bao giờ được khen ngợi một cách công khai như vậy. Nhưng ngay sau đó, anh bật cười khúc khích:
"Tôi cũng không ngờ cô là người có khiếu hài hước như vậy."
Tôi cười, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: "Đó không phải lời khen xã giao đâu, anh đúng là một thiên thần mà!"
So với hình ảnh những người đàn ông bụi bặm trên công trường mà tôi thường thấy, Lục Bác Nhã giống như đến từ một thế giới hoàn toàn khác vậy.
"Không biết cô tôi đã nói với anh những gì rồi?" Tôi dò hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên.
"Có" Anh gật đầu. "Từ chủ nhiệm nói với tôi, em là kỹ sư của một tập đoàn xây dựng."
Tôi thoáng sững người, rồi cười gượng:
"Không…tôi không phải kỹ sư. Tôi làm ở bên nhà thầu thi công, xây dựng."
Một tia ngạc nhiên thoáng qua đôi mắt anh, nhưng anh không nói gì.
Tôi vội vàng chữa cháy:
"Nhưng tôi là một nhà thầu vô cùng thành đạt. Số tiền tôi kiếm được một năm là 9 con số, tôi cũng có xe, có nhà. À ừm, bố mẹ tôi cũng… không còn, nên không có ràng buộc gì đâu!"
Tôi cố gắng phô ra cho anh thấy tất cả điều kiện tốt nhất của mình, hy vọng cải thiện tình thế ngượng ngùng hiện tại. Nhưng đáp lại, Lục Bác Nhã chỉ im lặng, anh trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì đó.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác tim mình như rơi thẳng xuống đất.
Xong rồi. Toang thật rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!