Yết hầu khẽ chuyển động.
Có ai… lại sốt sắng phủ nhận điểm tốt của mình đâu chứ?
Hắn vội ngẩng lên, liếc Liễu Tranh một cái.
Nàng vẫn ngồi yên đó, nét mặt nhu hoà, như thể chỉ đang nói một điều rất đỗi bình thường, chứ chẳng phải cố ý an ủi.
Ý định phản bác trong lòng bỗng dưng tản đi.
Thay vào đó, là một thứ cảm xúc kín đáo, ấm áp, xâm chiếm toàn thân.
Lẫn vào đó là một chút bối rối không tên, như dòng suối nhỏ len lỏi mọi ngóc ngách trong tim.
Hắn cúi đầu, nhìn chằm chằm vào vết bụi nhỏ trên mũi giày.
Khẽ "ừ" một tiếng, nhẹ đến gần như không thể nghe thấy.
"… Cũng bình thường thôi."
Cuối cùng, cũng chỉ thốt ra được một câu cứng nhắc, không thật lòng như vậy.
Nhưng vành tai đỏ bừng, cùng trái tim đang đập thình thịch trong l.ồ. ng n.g.ự. c ấy lại lặng lẽ tiết lộ:
Thiếu niên ấy, kỳ thực, nghe rất lọt tai.
Cái cảm giác ấm áp được Liễu Tranh xoa dịu bằng mấy lời nhẹ nhàng hôm ấy, vẫn quanh quẩn mãi trong n.g.ự. c Hoắc Văn Chiêu mấy ngày liền.
Ngay cả gương mặt thường ngày chẳng có mấy biểu cảm của ca ca, nhìn qua cũng thấy bớt chướng mắt đi đôi chút.
Tâm trạng tốt thì đầu óc cũng linh hoạt hơn.
Một ý nghĩ không hề báo trước chợt nảy lên, như viên sỏi rơi vào mặt hồ tĩnh lặng, khẽ gợn từng vòng sóng.
Liễu Tranh, rốt cuộc là người như thế nào?
Nàng dường như luôn nhìn thấu được cả hắn lẫn huynh trưởng.
Huynh trưởng hắn từng chút từng chút đều bị nàng nhìn thấu, đến cả những sở thích vụn vặt không tiện nói ra, cũng bị nàng từ tốn bóc tách ra, nói được thành lý lẽ.
Nàng luôn quan sát người khác tường tận đến vậy… vậy còn bản thân nàng thì sao?
Phần lớn thời gian, Liễu Tranh luôn trầm tĩnh, nhã nhặn như mặt hồ không gợn sóng.
Phản chiếu cảnh vật xung quanh, giấu đi mọi cảm xúc thật của mình.
Hoắc Văn Chiêu vắt óc nhớ lại — dường như mặt hồ ấy chỉ từng gợn lên hai lần rõ rệt trước mặt hắn.
Lần đầu tiên, chính là khi nàng xách thước rượt hắn từ nội viện ra tới ngoại viện, mặt đỏ bừng, trong mắt bốc lửa.
Dáng vẻ khi ấy hoàn toàn khác với vẻ bình lặng thường ngày.
Lần thứ hai — chính là hôm nay.
Đêm qua có trận tuyết lớn nhất kể từ đầu đông. Sáng ra, phủ đệ đã trắng xóa một màu.
Hắn và huynh trưởng nổi hứng, kéo nhau ra sân đắp người tuyết.
Lúc đầu, Liễu Tranh chỉ ôm lò sưởi tay đứng ở hành lang nhìn, giữa mày mang theo ý cười nhàn nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!