Sau khi Hoắc Quan Huyền hồi phủ, cửa Hoắc gia gần như bị giẫm đến mòn bậc.
Kẻ đến chúc mừng, người ôn chuyện cũ, thậm chí có kẻ chẳng liên quan gì cũng viện cớ gửi thiếp.
Ngay cả số người đến đ.á.n. h cờ với lão gia cũng tăng gấp mấy lần, ai nấy lời lẽ thân tình, thắm thiết như ruột thịt.
Ta và Hoắc Quan Huyền buộc phải gồng mình ứng phó.
Từ chối toàn bộ thì thành ra kiêu căng, mà nhận hết thì rước lấy họa.
Giữ được chừng mực trong đám giao thiệp ấy, là việc hao tâm tổn trí nhất.
Có hôm quá trớn, ta và hắn mỗi người phải dự ba buổi tiệc khác nhau.
Tối trở về, gặp nhau nơi hành lang, vừa nhìn đã hiểu ý.
Chẳng ai còn hơi sức để nói gì — chỉ đành cười khổ một tiếng.
Giữa lúc bận rộn nhất, người rảnh rang trong phủ ngược lại lại là Hoắc Văn Chiêu.
Lão gia sợ hắn bị lôi kéo vào chuyện tranh đấu, đặc biệt dặn dò: cứ ở nhà, không được dính dáng gì hết.
Hắn cũng ngoan thật.
Không còn chạy tới trước mặt ta làm trò, thậm chí còn cố ý tránh mặt.
Thỉnh thoảng gặp trên bàn cơm, cũng chỉ cắm đầu ăn nhanh, rồi lủi về viện mình.
Ban đầu ta bị tiệc tùng kéo đi khắp nơi, chẳng để ý.
Đến khi rảnh rang đôi chút, chợt ngẫm lại — mới thấy không ổn.
Tiểu t. ử này, e là đang suy nghĩ lung tung.
…
Chiều hôm ấy, ta cố ý gác lại công việc.
Tay bưng đĩa bánh quế hoa vừa làm xong, gõ cửa phòng hắn.
Hắn mở cửa thấy ta, sững người, ánh mắt né tránh:
"…Có chuyện gì?"
Ta đưa bánh qua:
"Mới làm đấy, ăn thử xem."
Hắn ngập ngừng nhận lấy, lùi người cho ta vào.
Trong phòng hơi bừa bộn, bàn sách trải mấy bức thư họa.
Không thấy hũ ve sầu hay cung nỏ nhỏ hắn thường bày biện.
Ta ngồi lên ghế cạnh cửa sổ, nhìn khuôn mặt hắn căng cứng, giọng nhẹ nhàng:
"Dạo này không vui à?"
"Không có."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!