Chương 5: (Vô Đề)

Sắc mặt hắn không biểu lộ gì, đặt bát xuống chiếc bàn nhỏ bên giường không nhẹ cũng chẳng nặng.

Sau đó, đường hoàng ngồi xuống cạnh ta, chỗ ngồi gần đến mức vạt áo hắn còn khẽ lướt qua tay áo ta.

Hoắc Văn Chiêu trừng lớn mắt.

Nhìn ta bình thản, lại quay sang ngó nghiêng gương mặt nghiêng của ca ca mình.

"Ca ca?!"

"Ừ."

"Không phải huynh…"

"Ta đã dâng tấu, xin về trước."

"…."

Không khí trở nên có phần gượng gạo.

Hoắc Văn Chiêu nhíu mày, bưng bát cháo lên, liếc nhìn một cái, rồi cất tiếng gọi:

"Liễu Tranh…"

"Vô lễ." Hoắc Quan Huyền lập tức cắt lời, "Liễu cô nương lớn hơn đệ ba tuổi, nên gọi một tiếng "Liễu tỷ tỷ" mới đúng."

Hoắc Văn Chiêu bĩu môi, cái tính bất cần lại trỗi dậy, nghiêng mắt liếc ca ca, giọng mang chút khiêu khích:

"Nàng ta là tỷ tỷ của ta lúc nào? Liễu Tranh hơn ta ba tuổi…"

Ánh mắt hắn đảo qua, như chợt nắm được nhược điểm, liền cố ý nói lớn hơn:

"Nàng còn lớn hơn huynh ba tháng đấy! Có thấy huynh gọi nàng là tỷ tỷ bao giờ đâu!"

Ta vừa định mở miệng giảng hòa, thì thấy Hoắc Quan Huyền chậm rãi liếc hắn một cái.

Chỉ một ánh nhìn đã khiến lời lẽ kế tiếp của Hoắc Văn Chiêu nghẹn trong cổ họng.

Ánh mắt đó rõ ràng viết lên một câu: — Đệ nghĩ là ta chưa từng gọi à?

Chỉ chớp mắt sau, Hoắc Quan Huyền đã quay sang nhìn ta, giọng điềm tĩnh rõ ràng:

"Tranh tỷ tỷ."

Ta: "…"

Hoắc Văn Chiêu: "……"

Một tiếng "Tranh tỷ tỷ" này, hắn gọi ra cực kỳ trôi chảy.

Thuở nhỏ quả thực hắn thường gọi ta như vậy.

"Tranh tỷ tỷ…"

"Tranh tỷ tỷ, phụ thân gửi thư về rồi."

"Tranh tỷ tỷ, mai ta về kinh."

Từng tiếng từng lời, từ những lần lúng túng thử gọi ban đầu, đến sau này thành thói quen tự nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!