Ngọc Thanh quán vắng vẻ, hương khói lưa thưa, chỉ có mấy đạo sĩ lớn tuổi đang quét dọn sân.
Nàng xin hương, lặng lẽ bái lạy trước chính điện, vẻ mặt vô cùng cung kính.
Sau đó, nàng đứng thật lâu dưới một gốc hòe già thân cành đan xoắn, ngẩng đầu nhìn tán lá rậm rạp phía trên, không rõ đang nghĩ gì.
Hoắc Quan Huyền đứng cách đó vài bước, không tiến lên, cũng không cắt lời.
Chỉ thấy dáng vẻ nàng khi ấy, so với lúc ở phủ xử lý công việc, lại có thêm vài phần trầm tĩnh khó đoán.
Trên đường trở về, sắc trời dần tối, mưa bụi bắt đầu rơi.
Hắn cưỡi ngựa đi bên ngoài, vai áo và ống tay nhanh ch. óng ướt đẫm.
Mưa đến nhanh, tạnh cũng nhanh.
Hắn đưa tay lau mặt, thì thấy màn xe bên cạnh bị một bàn tay trắng ngần khẽ vén lên.
Sau đó, một chiếc khăn tay được đưa ra.
"Lau đi." Nàng nói từ trong xe, giọng nói qua màn nghe hơi đục.
Hoắc Quan Huyền đưa tay đón lấy.
Khăn tay khô ráo mềm mại, mang theo mùi hương rất nhạt mà hắn đã quen — chính là mùi hương trên người nàng.
Hắn không lau nước mưa, chỉ nắm trong tay.
Lòng bàn tay đang ướt lạnh vì nước, hơi ấm cơ thể cùng mưa gió thấm dần vào từng sợi vải.
Tối hôm đó, hắn mang chiếc khăn đã giặt sạch, phơi khô cẩn thận đến trả lại cho nàng.
Nàng đang ngồi dưới đèn trong thư phòng chép lại thứ gì đó, thấy hắn đưa khăn đến, chỉ khẽ liếc mắt, rồi tiện tay đặt sang một bên.
"Đang viết gì thế?" Hắn tìm cớ mở lời, ánh mắt lướt qua trang giấy đang trải trên bàn.
"Một vài ghi chép vụn vặt." Tay nàng không dừng, b. út lướt đều trên giấy.
Hắn không nhịn được ghé gần hơn một chút.
Trên giấy là ghi chép về những điều đã thấy ở Ngọc Thanh quán hôm nay.
Suy đoán niên đại của gốc hòe già, khảo chứng nguồn gốc phong cách bích họa trong quán…
Ánh mắt hắn trượt xuống dưới, cổ họng nghẹn lại.
Chỉ thấy cuối trang có thêm một hàng chữ mới viết, nét mực còn chưa khô:
"…Cùng đi với Hoắc biểu đệ, bước đi tạm ổn, chỉ là thần sắc có vẻ sợ độ cao."
Hoắc Quan Huyền: "…"
Hai tai hắn lập tức nóng bừng, c.ắ. n răng một lúc mới bật ra được một câu:
"Ta không sợ độ cao."
Liễu Tranh dừng b. út, cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn hắn.
Ánh nến soi vào mắt nàng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh, khoé môi cũng cong lên một đường nhẹ đến không rõ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!