Chương 10: (Vô Đề)

Nghe có tiếng động, hắn cũng chẳng thèm quay đầu.

"Cút đi." Giọng khàn đặc, mang theo vẻ nặng nề của men rượu chưa tỉnh.

Hoắc Quan Huyền đóng cửa lại, cách biệt hoàn toàn với bên ngoài.

Hắn bước chậm đến trước trường kỷ, không vội lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng đó.

Chính sự im lặng ấy khiến Hoắc Văn Chiêu không chịu nổi trước.

Hắn đột ngột ngồi bật dậy, mắt đỏ ngầu những tia m.á.u, trừng trừng nhìn sang:

"Đến xem ta mất mặt à?"

Hoắc Quan Huyền sắc mặt bình thản, còn tự rót cho mình chén trà nguội bên bàn, ngồi xuống một bên.

"Ba ngày không ra khỏi phòng, phụ thân lo, A Tranh cũng lo. Ta đến xem thử."

"Không cần huynh giả vờ tốt bụng!" Hoắc Văn Chiêu nhảy xuống đất bằnh chân trần, n.g.ự. c phập phồng, "Nàng lo? Lo sao không tự đến?!"

Vừa thốt ra, hắn bỗng sững lại.

Sắc mặt chợt trở nên lúng túng, đau đớn càng thêm lộ rõ.

Hoắc Quan Huyền ngước mắt, lặng lẽ nhìn hắn — ánh mắt ấy như nhìn thấu hết mọi suy nghĩ hắn đang cố giấu.

Dưới ánh nhìn ấy, khí thế của Hoắc Văn Chiêu chùn hẳn.

Cuối cùng, hắn gục xuống ngồi lại mép giường, hai tay luồn vào tóc, giọng nghèn nghẹn lẫn trong kẽ tay:

"… Ta thích nàng."

"Ta thật sự… rất thích nàng…"

Hoắc Quan Huyền nhìn bộ dạng đó, suýt nữa bật cười.

Cái kiểu thích của A Chiêu, chẳng khác nào với một con dế hay con ngựa mới — nhiệt tình, nhưng ch. óng tàn.

Ngay cả chính hắn cũng chẳng phân rõ là nghiêm túc hay chỉ là hứng thú nhất thời.

"A Chiêu, đệ thật sự phân biệt được giữa nhất thời động lòng, và chân tâm ái mộ sao?"

"Dĩ nhiên là phân biệt được!" Hoắc Văn Chiêu như bị dẫm phải đuôi, lập tức đứng bật dậy, mặt đỏ bừng:

"Ta không đùa! Ta đã nghĩ kỹ rồi! Ta sẽ đối tốt với nàng!"

"Đối tốt?"

Hoắc Quan Huyền khẽ lặp lại, giọng không rõ là tin hay không.

"Vậy là tốt kiểu gì? Để nàng giống như mấy năm qua, luôn phải theo sau dọn mớ hỗn độn rối bời của đệ, lo việc học hành của đệ, chịu đựng những cái tính dở hơi của đệ?"

Hoắc Văn Chiêu á khẩu không nói nổi, mặt lúc đỏ lúc trắng, cố gắng gượng:

"Ta… ta sẽ sửa! Ta đang sửa rồi còn gì! Sổ sách, bài vở… ta đều đang học mà!"

"Ừ, cũng có tiến bộ đấy." Hoắc Quan Huyền khẽ gật đầu, coi như thừa nhận.

Nhưng câu sau lại sắc bén hơn hẳn:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!