Cửa nhã gian mở ra, tiếng cười nói lập tức im bặt.
Hương ấm quyện với mùi rượu, nồng đến ch. óng mặt.
Hoắc Văn Chiêu tựa nghiêng bên cửa sổ, ngọc quan lệch hẳn, vạt áo loang rượu.
Thấy là ta, nụ cười nơi đáy mắt hắn lập tức trở nên lạnh lùng:
"Ngươi đến làm gì?"
Ta đứng ở bậc cửa:
"Đến đón ngươi về phủ."
Hắn bật cười khinh miệt, hất chén rượu trong tay:
"Ngươi là cái thứ gì chứ?"
Cô nương bên cạnh kéo nhẹ tay áo hắn:
"Nhị gia đối xử với người nhà thì cũng nên dịu dàng một chút."
Hắn hất tay nàng ta ra, ánh mắt dừng thẳng trên người ta:
"Người nhà? Nàng ta chẳng qua chỉ là một kẻ thân thích xa đến nương nhờ."
Trong phòng lặng ngắt như tờ, ánh mắt mọi người đều đổ dồn lại.
Có kẻ bật cười khe khẽ, lời xì xào rộ lên.
Ta đưa mắt nhìn từng gương mặt đang xem trò vui, cuối cùng lại nhìn về phía hắn:
"Phủ có quy củ của phủ, giờ Tuất ba khắc đóng cửa, chưa từng vì ai mà đóng trễ."
"Trên người ngươi có mang theo tiền không?"
Tất nhiên là không có.
Bổng lộc hằng tháng của hắn đã tiêu sạch từ lâu.
Những khoản ăn chơi tiêu xài ấy, đều được ghi cả vào sổ sách nhà họ Hoắc.
"Không có thì sao?"
Hắn ngẩng cổ cất giọng, "Kinh thành rộng lớn thế này—"
Lời còn chưa dứt đã nghẹn lại giữa chừng.
Không có tiền trọ, cũng chẳng có tiền ăn.
Nếu đêm nay thật sự không về phủ, phụ thân hắn nổi giận, thì đống chi tiêu kia chắc chắn bị cắt không thanh toán.
Hắn quay sang nhìn đám bằng hữu.
Những kẻ vừa rồi còn rôm rả cười đùa, lúc này lại đưa mắt nhìn nhau.
Kẻ thì cúi đầu chỉnh tay áo, người lại xoay mặt ngắm cảnh, ai nấy đều lảng tránh ánh mắt hắn.
Toàn là đám bạn rượu chè bám theo Hoắc nhị công t. ử mà kiếm chác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!