Chương 12: (Vô Đề)

Tôi nhún vai, mặt vô tội:

"Tôi làm gì cơ? Nói có chứng cứ nha. Hai anh đàn ông đêm hôm không về nhà, lại chui vô bệnh viện chơi trò "liên hoàn thể"? Ủa Lưu Ý, không phải anh nói… anh đang đi công tác à?"

Tôi tuyệt đối không thừa nhận chuyện tối qua đã lén đổ loại chất lỏng không rõ nguồn gốc trong túi hắn vào keo 502.

Chị Cherry hừ lạnh một tiếng, rút điện thoại ra quay phim cái rẹt:

"Thẩm Tuấn, anh giải thích cho tôi đi, vì sao anh lại dính chặt với Lưu Ý thành cục như vậy hả?!"

Thẩm Tuấn mặt mày xanh lè, cố giãy ra một chút thì đau quá nhăn nhó như ăn phải ớt:

"Cherry, em nghe anh nói! Không phải như em nghĩ đâu!"

Bác sĩ ho nhẹ một tiếng:

"À… xin lỗi, người nhà ký tên giúp nhé, phải tiến hành phẫu thuật gấp."

Chị Cherry vẫn hừ lạnh:

"Ký gì? Cứ để hai người họ dính với nhau luôn đi, tôi thấy hợp đấy."

Thẩm Tuấn hoảng hốt:

"Cherry! Em đừng làm loạn! Mau ký đi!"

"Ký hả?"

Chị khoanh tay:

"Được thôi, ký đơn ly hôn trước đã. Tài sản tôi lấy hết, con tôi nuôi, anh cuốn xéo ra khỏi nhà tay trắng."

Thẩm Tuấn tím mặt:

"Cô nằm mơ à?!"

Tôi chen vào:

"Vậy thì cứ dính tiếp đi ha. Tôi thấy hai anh hưởng thụ dữ lắm mà?"

Lưu Ý nghiến răng:

"Giang Dao! Mẹ nó, rốt cuộc cô muốn gì hả?!"

Tôi cười tươi rói, rút ra một xấp tài liệu, bộp một phát quăng trước mặt hai người:

"Không gì cả, chỉ muốn hỏi thử xem… mấy tấm hình "tình anh em keo sơn" này… trị giá bao nhiêu tiền? Để mai tôi mang lên công ty các anh, nhờ mọi người định giá hộ."

Trong đống giấy là toàn bộ đoạn chat mùi mẫn giữa Lưu Ý và Thẩm Tuấn, kèm theo ảnh giường chiếu cận mặt, đủ mọi tư thế, nhìn là biết không phải "trượt chân" mà là đâm đầu.

Sắc mặt chị Cherry trắng bệch, sau đó nổ tung như bom:

"Thẩm Tuấn! Anh ghê tởm đến mức này à?!!"

Thẩm Tuấn luống cuống:

"Cherry! Em nghe anh giải thích, chuyện không như em nghĩ—"

Rầm!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!