Chương 8: (Vô Đề)

"Lâu tiên sinh.."

Lâm Tùy Ý nói nhanh: "Anh không ăn cơm hả?"

Lâu Lệ nhìn cậu, ông già cũng nhìn về phía cậu.

Lâm Tùy Ý ngượng ngùng nói: "Tôi ăn chưa no, nếu anh không ăn, để tôi giúp anh ăn nhé?"

"Ăn không no?" Ông già nhận tiền tất nhiên có trách nhiệm. Ông đứng lên cầm lấy cái chén không của Lâm Tùy Ý: "Trong nồi còn, tôi lấy thêm cho cậu."

"Thế ngại quá." Lâm Tùy Ý ngại ngùng bóp đũa: "Cháu cảm ơn."

Điều kiện trong thôn đơn sơ, chỗ ngồi ăn cơm và phòng bếp không ở chung. Ông già cầm bát cơm Lâm Tùy Ý đi ra cửa lấy thêm cho cậu. Chờ ông già đi rồi, Lâm Tùy Ý hướng Lâu Lệ giải thích: "Lâu tiên sinh, tôi cảm thấy kỳ kỳ."

Bí mật có thể nói hoặc không thể nói, làm gì có bí mật chỉ có thể lén nói?

Lâu Lệ "ừm" một tiếng.

Lâm Tùy Ý tưởng mình nghi thần nghi quỷ làm chậm trễ Lâu Lệ hỏi chuyện, nhưng cậu nghe ra chút ý tứ tán đồng trong âm đơn của Lâu Lệ, thế là cậu không căng thẳng nữa, đáy lòng còn hơi cao hứng, như kiểu viết bừa đáp án không chắc lắm ai dè viết đúng. Cậu vui vẻ nhếch miệng cười.

Ông già cầm bát cơm Lâm Tùy Ý về bàn, Lâm Tùy Ý nói cảm ơn, ôm chén tiếp tục ăn.

Cậu ăn rất ngon miệng, Lâu Lệ cũng nâng chén ăn, nhưng ăn một miếng nhỏ liền bỏ chén xuống, hương vị so ra không bằng một phần mười quán ăn Tùy Ý.

Bị Lâm Tùy Ý ngắt lời, Lâu Lệ không hỏi lại mục đích người thành phố tới thôn Lân Hà, ông già cũng quên mất vụ này, lải nhải chút việc râu ria.

Ăn cơm xong, sắc trời không sáng lắm sầm xuống. Trời tối.

Lâm Tùy Ý lần đầu tiên vào mộng vẫn còn mới lạ. Cậu không ngờ trong mộng cũng có mặt trời lặn mặt trăng mọc.

"Con người mỗi ngày đều trải qua ngày đêm luân phiên, đây là thường thức cơ bản. Giấc mơ căn cứ vào hiểu biết của chủ mộng triển khai, dù giấc mơ kỳ quái cũng có logic cơ sở, hoặc sát cơ sở." Hai tay Lâu Lệ giữ cửa, chỉ bậc thang bằng đất dưới chân Lâm Tùy Ý làm ví dụ: "Người không nhạy cảm về xuân hạ thu đông, trong mơ sẽ không có bốn mùa."

Lâm Tùy Ý gật đầu tỏ vẻ mình nghe hiểu, "Vậy Lâu tiên sinh, hiện tại chúng ta cần làm gì?"

Lâu Lệ nói: "Ngủ."

"À." Lâm Tùy Ý bật thốt: "Hả?"

Lâu Lệ đã khép cửa.

Lâm Tùy Ý đành phải nuốt câu "Vì sao buồn ngủ, không đi tìm Ứng Triều Hà hả" vào trong bụng. Cậu xoay người đi về phòng mình, mới vừa đi vài bước thì nghe thấy giọng Lâu Lệ.

Lâu Lệ lại mở cửa, xa xa nói với cậu: "Buổi tối đừng chạy loạn."

Lâm Tùy Ý gật đầu: "Vâng."

Lâm Tùy Ý đi vào phòng mình. Bọn họ đến quá đột ngột, ông già không kịp dọn sạch phòng để đồ, trong góc còn chất đống cuốc và xẻng, giường của cậu là một tấm ván gỗ đặt trên củi lửa, trên tấm ván gỗ phủ đệm chăn.

Cơ mà Lâm Tùy Ý không để ý. Cậu ngồi ở mép giường, chắc là do lần đầu vào mộng, cậu không thể ngủ được. Vì thế cậu sờ túi, lấy ra một quyển Giải Mã Giấc Mơ.

Đây là cuốn sách trước đêm vào mộng, cậu tới cửa hàng 108 tìm Lâu Lệ có thuận tay bỏ vào túi, không ngờ có thể mang theo vào mộng.

Dù sao cũng ngủ không được, không bằng đọc thêm sách.

Lâm Tùy Ý đốt đèn khổ học.

Cậu nhớ Ứng Triều Hà từng kể với Lâu Lệ trong mơ có rắn, vì thế cậu dò nội dung trong sách liên quan đến rắn.

"Mộng xà quấn thân, cát. Dự báo chủ mộng có quý tử."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!