Chương 38: (Vô Đề)

Lâu Lệ nằm viện mấy ngày, Lâm Tùy Ý đúng giờ đưa cơm mỗi ngày.

Lâu Lệ chỉ ăn chay, Lâm Tùy Ý lên mạng tìm các món ăn chay giàu dinh dưỡng, dụng tâm nấu mỗi bữa cơm. Không cô phụ ý tốt của Lâm Tùy Ý, Lâm Tùy Ý nấu món gì Lâu Lệ đều ăn món đó, không kén ăn cũng không để thừa đồ ăn.

"Lâu tiên sinh." Lâu Lệ không kén ăn, Lâm Tùy Ý dọn hộp cơm, lúc chuẩn bị rời đi hỏi theo thường lệ: "Ngày mai ngài muốn ăn món gì?"

Lâu Lệ nói: "Đều được."

Lâm Tùy Ý: "Tốt quá."

Trên đường về nhà, Lâm Tùy Ý cân nhắc phối hợp dinh dưỡng ngày mai.

Cậu tính hầm canh.

Buổi tối mua đồ ăn không tươi, Lâm Tùy Ý định ngày hôm sau dậy sớm mua nguyên liệu.

Về đến nhà cậu rửa mặt leo lên giường, sau đó lấy cuốn vở dưới gối dầu.

Không biết có phải do trong khoảng thời gian này thường xuyên vào bệnh viên khiến âm khí dính vào người, Lâm Tùy Ý thấy thêm nhiều cảnh "dạo đầu" ở trong mộng. Cuốn vở này chuyên dùng để ghi chép nội dung cậu nhớ được trong mơ.

– Mình nằm mơ thấy một đứa bé bị bỏ rơi ở giao lộ. Ban đầu mình tưởng đứa bé là mình, người nhặt được mình là chú. Nhưng không phải, người nhặt được đứa bé là Lâu tiên sinh.

– Lâu tiên sinh ở trong mơ không thấy mình, nhặt được đứa bé thì mang về nhà. Nhà không phải nhà Lâu tiên sinh, cũng không phải cửa hàng số 108 ở đường Kim Hoa, mà là nhà của mình.

– Trong nhà chuẩn bị sẵn đồ dùng cho trẻ con, cứ như biết trước sẽ nhặt được một đứa bé.

– Lâu tiên sinh dỗ đứa bé ngủ xong sẽ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm đứa bé.

– Trong nhà có âm thanh gì đó.

Advertisement

– Trong nhà có âm thanh, là tiếng đập cửa. Lâu tiên sinh mở cửa ném một sấp tiền ra bên ngoài. Tiền này không phải tiền giấy… Là tiền thật. Ngoài cửa là ai? Từ trước nay mình chưa từng thấy Lâu tiên sinh có biểu cảm ghét bỏ như vậy.

Lâm Tùy Ý đặt mắt ở dòng "Ngoài cửa là ai? Từ trước nay mình chưa từng thấy Lâu tiên sinh có biểu cảm ghét bỏ như vậy". Người đó là mục tiêu đêm nay của cậu, cậu phải nhớ kỹ người gõ cửa là ai.

Dựa theo biện pháp Lâu Lê đã dạy, Lâm Tùy Ý nhẩm ba lần "Mình phải nhớ kỹ người gõ cửa", rồi nhắm mắt ngủ.

Thời gian ngủ như bị thiết lập bội số. Lâm Tùy Ý cảm thấy vừa nhắm mắt đã bị đồng hồ báo thức đánh thức.

Cậu không vội tắt đồng hồ báo thức, mà lấy giấy bút chuẩn bị sẵn bên gối ghi chép lại nội dung giấc mơ còn sót trong đầu mình.

Ngòi bút chạm mặt giấy trắng, Lâm Tùy Ý lại không viết thành chữ.

Hình ảnh giấc mơ tiêu tán quá nhanh, gần như khi cậu tìm được giấy bút đã quên hết sạch.

Đồng hồ báo thức vẫn đang ầm ĩ, Lâm Tùy Ý không cưỡng ép bản thân phải nhớ ra nữa. Cậu nhét giấy bút dưới gối đầu, đi vào phòng bếp làm bữa sáng và chuẩn bị nguyên liệu bữa trưa bữa tối. Chờ mọi thứ xong xuôi, sắc trời se lạnh, Lâm Tùy Ý cầm hộp cơm ra cửa.

Đường đi đến bệnh viện đông xe, còn là giờ cao điểm. Lâm Tùy Ý đến bệnh viện hơi muộn.

Lo lắng đồ ăn bị nguội, Lâm Tùy Ý vội vàng đi tới phòng bệnh.

"Lâu tiên sinh, hôm nay kẹt xe, xin lỗi, tôi…"

Cậu nói được một nửa, mắt nhìn vào trong phòng bệnh, vì thế dừng lại.

Trong phòng bệnh không chỉ có Lâu Lệ, còn có Cây Trúc lớn nhỏ.

Hai huynh đệ Trình Án, Trình Nhai tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!