Lần đầu tiên trong đời Lâm Tùy Ý có cảm giác bị trêu đùa.
Cậu không tin.
Bằng cấp cậu thấp, còn là người bình thường, người bình thường không bao giờ tin chuyện ma quỷ.
Chính miệng cậu hỏi, hỏi xong lại không tin. Cậu ngậm miệng chờ chết, ngại không nói nhiều lời.
Bởi vì không tin, nên không muốn hỏi nhiều.
Nhưng Lâm Tùy Ý không giấu được tâm tư mình. Cậu không nói khỏi miệng ba chữ "Tôi không tin", nhưng trên mặt viết rõ ba chữ "Tôi không tin".
Cậu không tin, Xã Bà càng muốn Lâm Tùy Ý tin.
Thậm chí Xã Bà còn chịu giao lưu cùng Lâm Tùy Ý, không để thi thể thay mình truyền lời. Giọng nữ tỏ vẻ chán ghét với Lâm Tùy Ý dơ bẩn: "Năm Giáp Thìn tháng Kỷ Tỵ ngày Mậu Tý, mày và kẻ đó giao cổ mà nằm, nhĩ tấn tư ma, thế vân vưu vũ(1)."
Những lời này Lâm Tùy Ý nghe không hiểu lắm, chỉ có thể đoán đại khái ý tứ Xã Bà.
Cậu và Lâu Lệ ở khoảng thời gian này đã có quan hệ thực tế, nhưng thời gian cụ thể Lâm Tùy Ý không biết.
Không đợi Lâm Tùy Ý hỏi Cây Trúc Nhỏ "Năm Giáp Thìn tháng Kỷ Tỵ ngày Mậu Tý" rốt cuộc là khi nào, Cây Trúc Nhỏ quát mắng giọng nữ: "Nói hươu nói vượn!"
"Năm Giáp Thìn tháng Kỷ Tỵ ngày Mậu Tý là ngày 24 tháng 5 năm 2024, hiện tại mới là năm 2023!"
Lâm Tùy Ý nhăn mi.
Xã Bà lại lần nữa "ha ha ha" bật cười, âm điệu cười không phải ngửi được mùi thú vị, ngược lại mang theo loại nhạo bán "thân giữa núi non này"(2).
Cười nhạo chán chê, đèn lồ ng trên đầu bọn họ tối dần, rũ xuống thi thể không ngừng giãy giụa.
Xã Bà không nhiều lời cùng Lâm Tùy Ý và Cây Trúc Nhỏ nữa, đi tìm mấy thứ đồ ăn đêm nay. Người bị ma cọp vồ mang tới không chỉ có Lâm Tùy Ý và Cây Trúc Nhỏ, trong tòa nhà không thiếu người phù hợp nhu cầu của Xã Bà.
Lâm Tùy Ý tạm thời áp xuống khó hiểu, nhìn người ở phía sau.
Trừ hai người bọn họ còn có ba người khác, hai nam một nữ, đang run rẩy ngồi trên mặt đất đầy nước bùn.
Giống Lâm Tùy Ý và Cây Trúc Nhỏ, Xã Bà dùng giọng điệu nhỏ nhẹ trò chuyện cùng những người này, sau đó im lặng.
Dương liễu quấn thi thể sôi nổi rũ xuống đất. Chúng kéo nhóm người tới chỗ khác… Bởi vì quá mờ, Lâm Tùy Ý lúc này mới phát hiện mình đang đứng trên một mảnh đất ngập nước bùn, cách đó không xa là bờ nước.
Chúng đang kéo người tới chỗ bờ nước.
Lâm Tùy Ý âm thầm hít một hơi. Cậu không nhìn thấy Tiểu Nguyệt. Lúc này là thời gian Xã Bà giết người, chắc là Tiểu Nguyệt trốn đi rồi.
Cây Trúc Nhỏ cũng bị kéo đi, hắn kêu thảm thiết: "Anh Tùy Ý!"
Chỉ có Lâm Tùy Ý bị bỏ lại tại chỗ.
Lâm Tùy Ý chân cao chân thấp đuổi theo Cây Trúc Nhỏ, đuổi tới bờ sông treo đèn lồ ng giấy giữa không trung, Lâm Tùy Ý cuối cùng cũng nhìn thấy con thuyền trong miệng Ngô A Vĩ.
Là một con thuyền treo đầy cờ tang, những người này đang bị ma cọp vồ kéo lên thuyền. Cây Trúc Nhỏ gào thét cứu mạng tê tâm liệt phế, đột nhiên ma cọp vồ ngừng kéo hắn.
Có thêm mấy ma cọp vồ khác đi tới, chúng nó nâng Cây Trúc Nhỏ, dúi đầu Cây Trúc Nhỏ vào sợi dây thừng từng treo thi thể.
Chúng muốn treo cổ Cây Trúc Nhỏ.
Hai tay Cây Trúc Nhỏ giữ lấy dây thừng, chân không ngừng giãy giụa. Lâm Tùy Ý biết mình cùng đám ma cọp vồ thực lực cách xa, bằng không cậu đã không bị kéo vào nơi này. Cậu chờ ma cọp nhét đầu Cây Trúc Nhỏ vào dây thòng lọng rồi bỏ đi, mới chạy tới bên người Cây Trúc Nhỏ.
"Trình Nhai." Lâm Tùy Ý vội vàng nói: "Dẫm lên vai tôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!